Test trầm cảm , tự kỷ
Bác sĩ ơi, con thấy lúc nào cũng tự trách bản thân mình quá tệ , lúc nào cũng mệt mỏi, chỉ thích ở một mình , ko quan tâm gì đến mọi việc xung quanh, trong trạng thái buồn, vậy có con bị tự kỷ hoặc trầm cảm ko ạ ??
Tạo bài đăng của bạn
Hỏi bác sĩ miễn phí
Đăng bài chia sẻ
Mới nhất
Phổ biến
Đề xuất
Bạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
Hãy cho em lời khuyên với. Câu chuyện là em đang làm việc trong một quán coffee rất tốt. Họ biết em bị overthinking, luôn động viên, vỗ về an ủi em, chủ quán còn thưởng cho em một ít vào lương tầm 40 đến 50 nghìn, các anh chị rất gần gũi nhưng vẫn có khoảng cách lớn với em, họ nói chuyện rất vui vẻ với nhau nhưng tới em thì im lặng hoàn toàn, em biết chỉ với 1 tháng làm việc cùng nhau nên chưa hoàn toàn hoà hợp được với nhau. Nhưng em bắt đầu nhận ra rằng người bạn hay chơi chung với em hiện đang làm cùng quán với em đang bắt đầu có những hành động lạ như cô ta đang nói gì đó, hở có gì là nói với những anh chị làm trong quán biết nhưng lại không hỏi em có được phép nói cho họ biết không như là em có ý định bảo lưu, họ cũng biết mặc dù em không nói, không có người yêu nhưng lại nghĩ em có người yêu, còn nhiều chuyện khác nữa. Xong em hỏi anh chị ai nói thì mới biết là do người bạn đó nói thế. Em ngỡ ngàng khi biết người mà em trân trọng, chia sẻ tâm sự cùng, người mà cũng có những nỗ
... Xem thêmBạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
Em cảm thấy mình có dấu hiệu trầm cảm. Em muốn nhờ bác sĩ giúp e vượt qua.
E đang yêu bạn trai. Trước đây e rất tự tin về bản thân mình và bạn trai e luôn là người quan tâm và lo sợ mất em. Nhưng thời gian gần đây sau khi một lần chúng e cãi vã và a ấy ko còn dỗ dành e nữa. Ko còn níu kéo và cũng mặc kệ e trông chờ mong đợi. E cảm thấy lo sợ và sợ mất anh ấy và đã tìm anh ấy và khóc rất nhiều. Sau đó tụi e lại vui vẻ với nhau nhưng a đã ko còn nhiệt tình như trước. Nếu như trước kia a hay hỏi " e đang làm gì. Ăn com chưa. Nhớ a ko hoặc anh nhớ e" thì bây giờ hầu như rất rất ít. Hiém lắm. E cảm thấy lo sợ tình yêu này sẽ mất đi. E phụ thuộc hoàn toàn cảm xúc vào người ấy. Lúc nào e cũng cam giác lo sợ mất và cảm thấy mình ko còn hấp dẫn như trước. Hầu như người ấy ám ảnh em vào tất cả các công việc và suy nghĩ trừ lúc e ngủ ra thì thời gian còn lại e đều bị ám ảnh. Nhiều lúc e mệt mỏi và chỉ muốn chết cho hết. Nhưng e chỉ nghĩ mà ko dám làm vì e còn nhiều gânh nặng
... Xem thêmBạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
Em là một đứa từng rất tích cực, vui vẻ. Đối với mọi người xung quanh em luôn hòa đồng, cười nói rất nhiệt tình. Nhưng khi ở một mình thì em rất tự nhiên khóc, có những lúc khóc rất nức nở. Em tự cảm thấy bản thân em không có gì khó khăn hay bất trắc, tai họa gì trong cuộc sống. Nhưng em luôn cảm thấy buồn rầu, chán nản. Em không muốn sống nhưng em đã có mục tiêu sống của bản thân. Ngoài ra mọi người thân thiết xung quanh em hầu hết đều yêu mến em. Xét về vấn đề bên ngoài em không thấy mình có gì để bị trầm cảm nhưng con người em luôn tiêu cực, em có thể bi quan, buồn rầu cả ngày nếu ở một mình. Em có xem những dấu hiệu trầm cảm, đọc bài viết trên mạng thì em thấy bản thân có nhiều điểm giống như dấu hiệu trầm cảm ấy. Mặt khác em lại nghĩ rằng cuộc sống của em vẫn hạnh phúc hơn so với rất nhiều người nên em không thể bị trầm cảm được.
Mong được nhận ý kiến, lời khuyên của mọi người và bác sĩ ạ.
Em xin cảm ơn.
Bạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
Bạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
Duy là bạn trai của tôi, 2 đứa yêu nhau được 7 tháng nay. Anh ấy thường xuyên về nhà tôi chơi nhưng tôi chưa biết nhà anh. Duy rất ít khi nói về gia đình thế nên càng làm tôi tò mò.
Tuần vừa rồi, anh ấy nói sẽ về quê ăn giỗ. Thấy vậy tôi cũng muốn về nhà anh 1 chuyến cho biết. Lúc đầu anh bảo để dịp khác, lần này ăn cỗ đông người sợ không được đón tiếp tôi chu đáo.
Nhưng tôi lo sợ anh có vợ ở quê, tìm mọi cách không muốn cho bạn gái về, vì thế tôi càng quyết tâm phải về bằng được. Chỉ đến khi tôi đòi chia tay thì Duy mới đồng ý đưa tôi về giới thiệu.
Lâu không đi xe ô tô nên tôi bị say xe, về đến nơi lại ngồi ăn luôn. Ăn xong mọi người ngồi nói chuyện lâu quá, tôi buồn ngủ nên xin phép được lên phòng nằm chợp mắt 1 lúc.
Do mệt, trong phòng yên tĩnh, không có ai gọi nên tôi ngủ 1 mạch đến 5 giờ chiều. Khi tỉnh dậy thì thấy cả nhà Duy đang ngồi nói chuyện về tôi ở dưới phòng khách, thế nên tôi im lặng lắng nghe. Sau khi biết rõ về gia cảnh của tôi, bố mẹ anh ấy
... Xem thêmBạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
Trước đây mình chỉ nghe về trầm cảm sau sinh, chứ chưa bao giờ nghĩ người thân mình sẽ mắc phải như thế cả!
Thời gian ấy, chị mình chỉ cảm thấy buồn, chán, đã khóc rất nhiều, hôm nào cũng khóc trong vài tháng, chỉ khác nhau là khóc ít hay khóc nhiều thôi. Cả khi ấy chị mình cũng không ý thức được tình trạng của bản thân.
Lúc ấy chị mình hoài nghi bản thân có phải người mẹ tốt hay không, người ta chỉ nói “Mẹ ít sữa”, hay “mẹ bầu xong tăng cân”... chị mình cũng thấy mệt mỏi. Chị mình đặt câu hỏi với tất cả mọi người, mình co lại, chỉ muốn ở một mình, để cảm nhận “nó”.
Sau này khi đã kết nối lại với mọi người, nói chuyện với cả những bà mẹ khác, chị mình nhận ra, “À, thì ra mình không một mình”...”
Phải cố gắng lắm chị mình và nhiều bà mẹ mới có thể vượt qua được giai đoạn khó khăn ấy…
Trầm cảm sau sinh thực sự đáng sợ hơn nhiều người nghĩ. Mang bầu, nuôi con là chuyện của cả một gia đình chứ không chỉ riêng người mẹ.
Hãy quan tâm và đừng
... Xem thêmBạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
Tôi cứ nghĩ rằng mẹ tôi đã nhận ra căn bệnh tâm lý của tôi và luôn quan tâm tới tôi cho đến khi tôi nghe được câu nói từ chính người mẹ thân yêu của mình :"Nuôi ăn học cho đã sau này lớn lên cũng phản chủ", "Mày dám đe doạ, thách thức tao đấy à?", "Mày làm vậy để cho người ta tưởng mày giỏi à? Mày là đứa hèn nhát! Mày là đứa sợ thiên hạ"... Nghe vậy tôi chỉ biết câm nín và im lặng, cố gắng ôm trọn từng chữ một vào người mình... Tôi phải làm sao để vượt qua tình huống trên nhỉ?
Bạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
Cháu năm nay 17t và đang học 12, ba mẹ cháu đi làm xa từ lúc cháu mới lên lớp 6, h.tại thì ba mẹ cháu đã về đây từ hồi đầu năm nay nhưng cháu cảm thấy khá xa lạ, cháu không thân thiết với tất cả thành viên trong gia đình. Cháu là người rất ít nói và trầm tính và cũng hiếm khi được ra ngoài chơi với bạn bè vì gđ cháu rất khó, cháu cảm thấy cháu rất vô cảm với tất cả mn, khi người thân của cháu bị nhập viện thì cháu không có cảm giác gì cả gần như là vô cảm và không muốn tiếp xúc, ba mẹ quản các mối quan hệ của cháu rất kĩ nhưng lại muốn cháu tìm hiểu người lớn hơn cháu rất nhiều (đủ tuổi để cháu kêu bằng chú) nhưng cháu không đồng ý thì lại la cháu rất nặng nề. Cháu gần như chịu rất nhìu áp lực từ gđ đến mối quan hệ tình iu, cháu khóc không có lí do, cháu gần như khóc không kiểm soát được, nhìu lúc cháu rất bất lực nhưng không thể làm gì. Cháu suy nghĩ rất nhìu rồi lại áp lực khó chịu rồi khóc, không ai muốn lắng nghe cháu nói cả, cháu gần như suy sụp trước những lời nói của mn, 1-2
... Xem thêmBạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
Cháu rất hay nổi cáu với nhũng chuyện liên quan đến mình và đều nói một cách tức giận với bận ấy trên nhóm chat,nhưng hôm sau nói chuyện trực tiếp thì lại không thể nói được gì,càng không thể biện hộ.Và rồi từ đó bị các bạn xa lánh,nói xấu.Cháu cứ thấy các bạn xì xào gì đó thì trong lòng cháu vẫn nghĩ là các bạn đang nói xấu về mình,và rồi cháu cảm thấy tiêu cực.Làm cách nào để thoát khỏi sự tiêu cực đây bác sĩ ?
Bạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.


Bây giờ bạn có thể chủ động tham gia bằng cách đăng bài, bình luận, và vote bài viết
Lấy lời khuyên từ các Bác sĩ, Chuyên gia, và Đại sứ cộng đồng.
Chia sẻ kinh nghiệm của bạn cho những thành viên khác cần lời khuyên.
Hoạt động năng nổ và trở thành một Đại sứ cộng đồng bằng cách thu thập điểm.