Rối loạn lo âu
Tôi cảm thấy lạc lõng, cô đơn giữa một đám đông khi mà không biết cách bắt chuyện với họ, tôi đang cảm thấy bối rối khi không biết cách giao tiếp với người khác. Làm sao để bắt chuyện khi không biết nói gì ạ?
Tạo bài đăng của bạn
Hỏi bác sĩ miễn phí
Đăng bài chia sẻ
Mới nhất
Phổ biến
Đề xuất
Bạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
Chào bác sĩ
Tôi là nữ sinh năm 1998, đang trong độ tuổi trưởng thành nhưng lại không biết cách trò chuyện cùng mọi người. Tôi thường lảng tránh đám đông, khi học nhóm trong lớp tôi bị yếu thế và không biết mình nên nói gì nên thường im lặng để các bạn khác thảo luận. Tôi không biết cách giữ gìn cho mối quan hệ bạn bè lâu dài nên tới giờ không có bạn. Tôi làm quen họ rất nhanh, chỉ trong tích tắc nhưng lại không biết mình cần phải nói chuyện gì để giúp bạn mới quen có thể thân thiết với mình hơn, ngoài trừ nói về gia đình thì tôi khá mập mờ mọi thứ khác.
Tôi nói chuyện không hay, không lôi cuốn người nghe nên tự mình rút ra khỏi đám đông, không muốn họ vì mình mà thấy chán nản và mất hứng thú trò chuyện. Người thân lẫn người ngoài tôi không biết nói gì, lâu dần tôi mất kết nối với mọi người xung quanh.Tôi không có ngoại hình ưa nhìn, mặc cảm vì điều đó nên không bao giờ dám ra đường mà không cần khẩu trang, đi mua đồ tôi mới đi ra đường cần khẩu trang, chính vì
... Xem thêmBạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
Năm nay em 18 tuổi em có quen 1 bạn hơn em 3 tuổi. Bọn em yêu xa và rất ít khi được gặp nhau. Để duy trì tình yêu thì tối bọn em sẽ thường call video với nhau. Em đã từng bị cắm sừng và cảm giác đó khiến em rất rất khó tin tưởng 1 ai đó, điều ấy khiến cho em trở nên kiểm soát bạn ấy, nhưng em cũng tự nhận thức được sự khó chịu của việc kiểm soát, nên em đã rất cố gắng để kiềm chế bản thân, nhưng không hiểu sao em vẫn tự làm em tổn thương, đa nghi, không tin tưởng, em rất rất nhạy cảm chỉ cần 1 lời nói vô tình em cũng có thể khóc lóc, đau khổ, bạn ấy thì rất bận thời gian dành cho em càng ngày càng ít trong khi bọn em còn yêu xa em thực sự rất mệt mỏi với bản thân em, em không biết nên làm gì với bản thân em, bạn ấy thì bận và không đủ thời gian để an ủi hay nghĩ về vấn đề tâm lí của em… em cũng nghĩ đến việc chia tay rất nhiều lần nhưng mà em vẫn còn yêu bạn ấy lắm
Bạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
Chào bác sĩ
Tôi thấy mình thật tệ hại nhưng không dám sửa đổi, sợ phải nghe hoặc nhìn thấy người ta chê bai mình thêm.
Tôi là nữ, 25 tuổi, từ nhỏ nhiều người chê bai ngoại hình tôi, cộng với gia đình không hạnh phúc nên tôi sinh ra tính ít nói, lầm lì. Lớn lên tôi quen biết nhiều người nhưng vì ngại giao tiếp nên giờ cũng chẳng còn mấy người liên lạc. Người trong họ thì đến lúc có việc quan trọng lắm mới nhìn thấy mặt tôi, cũng vì vậy mà họ chê bai, trách móc. Tôi lại càng lấy lý do đó để tránh mặt họ. Bố mẹ với anh chị cũng khuyên nhủ, động viên rồi cả nói lớn để tôi thay đổi nhưng tôi lại càng lao vào chỗ tối. Liệu tôi có quá cảm tính hay đã thành một bệnh tâm lý, không bình thường, mong được bác sĩ tư vấn.
Bạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
E chào bác sĩ ạ, bác cho em hỏi ah, con gái em 19 tuổi mà từ nhỏ đến lớn rất ít bạn , cháu học hành thì cũng giỏi giang , nhưng đến năm nay học năm 2 dh nhưng thỉnh thoảng ngồi nói ;ảm nhảm 1 vd mà cháu đang suy nghĩ , và hay suy nghĩ tiêu cục, vd như em nói chuyện ngươi khác là cháu lại nghĩ là em đang nói ngầm cho cháu biêt để tránh, hoạc em mở nhạc nghe , thì ht chọn ngẫu nhiên bài gì đó , thì cháu lại nghi là đang dạy cháu , đỉnh điêm cháu lại xin ra ở riêng thì em nói cháu là con tự ra thi đi làm thêmthuê nhà nuôi bản thân , mẹ chỉ lo hp di học , thế mà cháu lại bảo em là không muốn cháu đi chỉ muốn giữ cháu, mà lười lám bác ạ , ở nhà ko làm gì hết , ganh tị với mọi người trong nhà , bảo ko thích làm viecj , lúc nào cũng kêu chán , và kiểu nghĩ mình là công chúa , E lúc nào cũng nhường nhịn cháu , người kết thúc câu chuyện lúc nào cũng là em vì em ko muốn me con bất hòa , nhưng hình như càng ngày càng lớn chuyện chị a., và hôm nay nó bảo em là con chịu đựng mẹ , em đau lòng l
... Xem thêmBạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
Em muốn hỏi mg ạ, mong mg giúp em với!!!
Em thấy bản thân mình giao tiếp khá ổn với không sợ hãi về việc giao tiếp nhưng em luôn muốn tách bản thân ra khỏi xã hội ấy vì cảm thấy mik ko hợp với nơi đó thậm chí có sợ hãi lẫn chán nản khi cố gắng ép bản thân mình phải ở hàng ngày.
Trong lớp em còn phải làm việc nhóm nên vẫn phải ráng hòa đồng với mg nhưng những lúc sau đó thì thấy bản thân quá mệt mỏi với gương mặt vui tươi đó. Em chỉ muốn ở một mình vậy nên em nên làm cách nào để khiến cuộc sống hàng ngày của mik đỡ tồi tệ hơn ạ.
Trường của em lớn khá thoáng nhưng em vẫn luôn thấy rất ngột ngạt đối với mik(đó cx là 1 lí do em ko muốn hòa đồng với mg mặc dù em ko bik nó có liên quan j tới nhau ko về mặt tâm lí), kể cả em ở trong phòng kín hay đi xe bus chật kín người thì em vẫn ko thấy ngột ngạt bằng ở trường. Chuyện gì đag xảy ra với em vậy ạ!
Bạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
Bạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
Mình chuẩn bị lên lớp 10 năm nay. Mình k hề có bạn thân gì từ hồi cấp 2 và kỉ niệm cũng k đẹp đẽ gì. Cùng từ lúc lớp 5, mình bị một bạn nữ trong lớp tống tiền và bắt hối lộ chỉ vì có những phần bài tập chưa làm, khiến cho cả hồi lớp 5 về đến nhà em k bao giờ đc yên trong lòng cả ở trên lớp lẫn ở nhà, nằm bên cạnh mẹ mà k dám nói. Đến 1 hôm em k chịu nổi nữa nên đã liều kể hết với mẹ. Tối đó hai phụ huynh nói chuyện với nhau và bạn đó cũng trả lại tiền, cô giáo cũng gặp riêng để nói chuyện nhưng bạn ấy cũng khóc lóc bảo là định nói k cần trả nữa nhưng mình k nghe, rằng mình là người khai ra trước bạn ấy ( cũng có phần đúng vì khi đến lớp mình k bảo giờ dám nhìn bạn ấy và cả ra chơi cũng k dám trong lớp vì sợ). Nhưng mọi chuyện k hề êm đẹp qua đi, vì bạn ấy ngồi khóc trong lớp nên mình bị mặc định là hèn vì mình là con trai, rồi bị các bạn tẩy chay. Lên cấp 2, đâu một lần tranh nhau máy trên phòng tin dẫn đến xô xát mà mình lại là người k kiểm soát đc nước mắt nên bị các bạn khác bủa
... Xem thêmBạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
xin chào bác sĩ, em là nữ, sinh viên đại học năm cuối tại một trường đại học trong lực lượng vũ trang. Em đã có khoảng thời gian khá lâu và hiện tại thì ngày càng nghiêm trọng hơn về tình trạng bản thân luôn buồn bã, không muốn cười nói với ai, ăn không cảm nhận được vị ngon, ngủ bị thức dậy sớm hơn 1 - 2 tiếng và không thể ngủ tiếp được, em luôn cảm thấy bản thân mình vô dụng, rất tệ, có xu hướng muốn biến mất, thấy bản thân mình yếu kém, không tìm thấy niềm vui ở thời điểm hiện tại nữa...
mong bác sĩ tư vấn giúp em để có thể cải thiện tình trạng này ạ
Bạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.
Năm nay mình 15 tuổi, từ khi 11 tuổi mình bắt đầu cảm thấy sợ và ghét cảm giác phải giao tiếp với mọi người xung quanh, kể cả gia đình hay bạn bè. Mình bắt đầu thích ở trong những nơi tối, mỗi khi bắt buộc phải trò chuyện với ai đó thì mình lại cảm thấy căng thẳng và luôn nhìn sắc mặt của người đó. Khi 11 đến 13 tuổi thì mình bắt đầu khóc rất nhiều, trong các cuộc nói chuyện mình trở nên rất cục súc. Từ khi lên lớp 8 cảm giác ghét giao tiếp với mọi người càng lớn hơn, trong lòng mình trống rỗng , có đôi lúc mình tự bật cười một mình, đôi lúc lại ngồi khóc, đôi lúc lại tức giận vô cớ. Trong các cuộc nói chuyện mình càng dễ tức giận hơn, khi ngồi trên xe máy mình thường có ảo giác bản thân bị té xuống và kéo lê trên đường, mình bắt đầu tạo cho bản thân một câu chuyện về 1 người bạn tưởng tượng và tự nói chuyện 1 mình về câu chuyện đó. Đôi lúc khi đi chung với nhiều người, mình có xu hướng suy nghĩ về câu chuyện với người bạn đó và vô thức trả lời với người bạn đó. Mình cũng suy nghĩ v
... Xem thêmBạn không một mình trên hành trình này.
Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.


Bây giờ bạn có thể chủ động tham gia bằng cách đăng bài, bình luận, và vote bài viết
Lấy lời khuyên từ các Bác sĩ, Chuyên gia, và Đại sứ cộng đồng.
Chia sẻ kinh nghiệm của bạn cho những thành viên khác cần lời khuyên.
Hoạt động năng nổ và trở thành một Đại sứ cộng đồng bằng cách thu thập điểm.