Em từng bị thầy cô đánh, từng bị chỉ trích và nói những lời khó nghe, thậm chí đã bảo sao em không đi chết đi, họ từng chối bỏ và cô lập em trong một thời gian dài. Lúc đầu em đã rất sợ hãi ,lo lắng nhưng lâu dần cũng thành quen. Mỗi một lần họ đối xử với em như vậy em lại tự làm tổn thương bản thân em một lần để giải tỏa những cảm xúc tiêu cực. Em đã nói với bản thân mình là không sao hết em có thể làm được có thể tự mình vượt qua những khó khăn đó. em chưa từng nghĩ những điều đó lại có ảnh hưởng lớn đến như vậy. Cho đến khi em bắt đầu học đại học, em không thể hòa nhập với các bạn khác, không biết cách làm sao để giao tiếp với mọi người, em sẽ trở nên căng thẳng,lo lắng cảm thấy không an toàn khi thầy cô đến gần hay làm việc với họ, em sẽ trở nên hoảng loạn nếu họ lớn tiếng hoặc có những hành động có điểm giống với những gì em đã trải qua lúc trước , mặc dù họ không làm gì em hết thậm chí họ rất quan tâm đến em. Nhưng em lại lo lắng, hoảng sợ và trở nên rất tiêu cực, giống như