Em là một học sinh, và em thật sự đang cảm thấy rất mệt mỏi với chính bản thân mình.
Em thường xuyên bị mất bình tĩnh khi phải đứng trước lớp, nói chuyện với người khác, hay chỉ đơn giản là lúc có ai nhìn em quá lâu. Dù em học, em hiểu bài, nhưng đến lúc cần thể hiện thì đầu óc em trống rỗng, tay run, lời nói vấp, ghi sai những chỗ không đáng sai.
Điều khiến em kiệt sức là: em biết mình có cố gắng, nhưng em luôn cảm thấy chưa đủ. Em lúc nào cũng tự đặt ra kỳ vọng cao, rồi tự so sánh với người khác, rồi lại tự trách mình vì đã không làm tốt.
Em rất dễ buồn, và hay bị ám ảnh bởi những lỗi nhỏ, bởi ánh mắt, thái độ, hay lời góp ý từ người khác. Em cứ nghĩ đi nghĩ lại về những chuyện đó, cảm giác như bản thân quá tệ, quá vô dụng. Có những lúc cảm xúc tiêu cực trong em dồn nén đến mức chỉ muốn biến mất, hoặc tự làm đau để giải thoát.
Em không chia sẻ được với nhiều người, bởi vì em là người hướng nội và rất khó trong gia