Mình là nữ và mới tròn 18 tuổi, không biết phải kể từ khi nào và như nào nên xin phép lan man một chút.
Mình từng sống trong một gia đình không hạnh phúc, phải nói sao nhỉ? Từ khi mình có nhận thức thì nó đã kinh khủng rồi. Mẹ mình là một giáo viên, tốt nghiệp đại học với tấm bằng xuất sắc và trông ưa nhìn. Dù bên ngoại không gọi là khá giả nhưng cũng không quá thiếu thốn nhưng bên nội mình thì ngược lại. Theo góc nhìn của một đứa chưa trưởng thành về mọi mặt và nghe loáng thoáng có thể coi là bị nhồi nhét từ khi biết đọc, có lẽ sẽ khiến mn khó chịu ( mong mn có thể cho con đc kể lể, nếu không thể kiên nhẫn đc nữa hãy lướt qua nhé)
Mẹ thường kể rằng lúc bé mẹ chịu rất nhiều khổ cực, vì khi ấy ông bà chưa buôn bán nên nhà còn nghèo lại đông chị em. Mẹ phải trải qua giai đoạn đó và với mình mẹ bị ám ảnh với nó. Chắc là vì đã hằn sâu trong kí ức nên mẹ rất cứng nhắc với quan điểm của mình về mọi việc. Mẹ không giỏi ăn nói hay khéo léo để điều hướng cảm xúc nên rất