8 điều mà thầy cô hỗ trợ trẻ bị bệnh hồng cầu hình liềm

Tác giả: Tham vấn y khoa: TS. Dược khoa Trương Anh Thư

Trẻ bị bệnh hồng cầu hình liềm khi đến trường sẽ thường gặp khó khăn trong việc tham gia các môn học thể chất, cũng như tập trung vào bài giảng trên lớp. Do đó, giáo viên, bảo mẫu và thầy cô quản lớp học có trẻ mắc bệnh hồng cầu hình liềm cần ghi nhớ 8 lưu ý quan trọng dưới đây để hỗ trợ bé tốt nhất.

1/Cung cấp đủ nước cho trẻ

Trong lớp, thầy cô nên luôn cho phép trẻ uống nhiều nước để phòng tránh các cơn đau và các vấn đề sức khỏe khác. Ngoài ra, hãy tạo điều kiện cho trẻ uống càng nhiều nước càng tốt trong suốt thời gian ở trường.

Bạn nên thường xuyên cho trẻ uống những ngụm nước nhỏ thay vì uống một lần với khối lượng nước lớn. Cách tốt nhất là bạn nên cho trẻ mang chai nước vào lớp.

2/Cho phép trẻ được thường xuyên nghỉ giải lao để đi vệ sinh

Trẻ bị bệnh hồng cầu hình liềm thường sản sinh ra một lượng lớn nước tiểu rất loãng cho dù cơ thể đang bị mất nước. Vì vậy, trẻ cần phải đi vệ sinh rất nhiều lần so với trẻ bình thường. Giáo viên vui lòng đừng cấm trẻ đi vệ sinh nhiều lần.

Nếu có thể, hãy cho trẻ mặc tã để việc nghe giảng của trẻ không bị gián đoạn quá nhiều vì đi tiểu, đồng thời cũng hạn chế tối đa sự tò mò của các học sinh khác trong lớp.

3/Cung cấp không gian riêng đặc biệt cho trẻ

Thời tiết quá nóng hoặc lạnh đều gây ra đau đớn cho trẻ. Giáo viên không nên cho trẻ ngồi ở nơi có nhiều gió hoặc ngồi đối diện trực tiếp với quạt trần hay máy lạnh. Đồng thời hãy cho phép trẻ được mặc áo lạnh trong lớp. Luôn nhắc trẻ phải mặc áo lạnh khi trời mưa gió hoặc nhắc trẻ cởi áo khoác khi trời nóng. Trẻ bị bệnh thiếu máu hồng cầu lưỡi liềm thường không nên tập thể dục trong điều kiện khắc nghiệt (cần phải tránh nhiệt độ và độ ẩm quá cao hoặc quá thấp).

4/Cho trẻ tham gia hoạt động thể thao ở nơi đặc biệt

Hầu hết trẻ mắc chứng bệnh này đều có thể tập các môn thể thao vừa phải như chạy bộ, bơi lội, nhảy cao và đạp xe. Tuy nhiên, giáo viên cần phải chỉnh sửa giáo án phù hợp để trẻ có thể tham gia hoạt động thể chất cùng các bạn nhưng không bị đuối sức, ví dụ như cho trẻ làm “trợ giảng” môn thể dục, “trọng tài” hoặc “người tính điểm” trong lớp.

Giáo viên cần hiểu cho trẻ vì trẻ mắc bệnh thường dễ thấy mệt mỏi do thiếu máu, khiến trẻ trở nên đôi khi lơ đãng hoặc mất tập trung. Ngay cả với những bài tập đã được điều chỉnh cho vừa sức của học trò, giáo viên vẫn nên cho trẻ được nghỉ ngơi thường xuyên hoặc nghỉ ngắn giữa giờ. Thêm vào đó, bạn đừng quên tiếp nước cho trẻ trong những giờ nghỉ đó. Giáo viên và giám thị cần phải tham vấn ý kiến phụ huynh để biết được sức bền và sức chịu đựng của trẻ đến đâu. Điều quan trọng là đừng bao giờ cho trẻ  tập luyện trong thời tiết lạnh mà không mặc nhiều lớp áo ấm.

5/Chăm sóc vết thương của trẻ thật cẩn thận

Thầy cô chăm sóc trẻ đừng bao giờ dán miếng dán lạnh vào vết thương của trẻ nếu trẻ bị thương ở trường. Còn lại, mọi phương pháp sơ cứu khác đều phù hợp.

Nên nhớ việc sơ cứu luôn luôn cần thiết nếu có tai nạn xảy ra, bao gồm việc đè nén để ngừa chảy máu, băng vết thương bằng băng sạch, hoặc nâng tay chân bị thương lên cao.

6/Chú ý đến các dấu hiệu đột quỵ

Những trẻ phải chung sống với căn bệnh này đều phải chịu đựng những vấn đề sức khỏe liên quan đến đột quỵ (sự tắc nghẽn mạch máu não gây ra những tổn thương nghiêm trọng cho não). Đột quỵ rất khó được phát hiện khi chúng mới chỉ ảnh hưởng một phần nhỏ trong não, vì vậy người lớn cần phải đặc biệt quan tâm, trẻ mắc bệnh này thường rất dễ bị đột quỵ trong lúc ở trường.

Giáo viên cần để ý triệu chứng của bệnh thường là thành tích học tập của trẻ sẽ sa sút dần, khả năng chú ý suy giảm, khả năng tổ chức, sắp xếp rất kém, ngôn ngữ phát triển chậm.

Hơn nữa, giáo viên nên chọn đứng ở vị trí đặc biệt để dễ dàng quan sát mọi biểu hiện thay đổi của trẻ, những biểu hiện này có thể là triệu chứng của đột quỵ, chứ không nên vội quy chụp nguyên nhân là do trẻ lười biếng, thiếu ý chí, không chịu nỗ lực, cố gắng. Giáo viên cũng nên liên hệ với phụ huynh, cho họ biết tình hình của trẻ để kịp thời đưa trẻ đi khám bệnh.

Giáo viên có thể áp dụng các biện pháp kiểm tra nhận thức thần kinh và khả năng được giáo dục của trẻ để xác định xem việc trẻ tiếp thu kém là do bệnh tật hay do trẻ lười học. Những kiểm tra này cũng giúp nhà trường xây dựng kế hoạch giảng dạy tốt nhất cho học sinh.

7/Hiểu được rằng trẻ sẽ rất dễ xúc động

Không phải mọi trẻ mắc bệnh này đều có triệu chứng rõ ràng. Tuy nhiên, trẻ có thể sẽ rất nhỏ con, chậm dậy thì hoặc bị vàng da (vàng cả da và lòng trắng của mắt). Nếu người lớn không đủ tinh tế để phát hiện ra những dấu hiệu này, trẻ mắc bệnh có thể luôn bị bạn bè trêu chọc và bắt nạt. Trẻ cũng có thể có tính cách hung hăng, tự cách li bản thân với mọi người, tránh tiếp xúc giao tiếp với bạn bè đồng trang lứa.

Tương tự như mọi đứa trẻ mắc bệnh khác, trẻ bị bệnh thiếu máu hồng cầu hình liềm thường không có nhiều cơ hội vui chơi với bạn bè. Vì vậy, thầy cô và phụ huynh cần phải can thiệp và giúp đỡ trẻ tham gia vào các hoạt động mang tính sáng tạo hoặc đội nhóm, chúng sẽ giúp trẻ phát triển kỹ năng giao tiếp và thúc đẩy lòng tự trọng của chính mình. Giáo viên hãy giúp trẻ nhận ra sở thích và tài năng đặc biệt của mình để lựa chọn nghề nghiệp tương lai phù hợp.

8/Luôn trò chuyện cởi mở với cha mẹ đứa trẻ

Giáo viên có thể tạo ra các mối quan hệ tích cực giữa nhà trường và gia đình bằng cách luôn cởi mở trò chuyện với phụ huynh về tình hình học tập và những biểu hiện của trẻ thông qua các bảng đánh giá, email, điện thoại… Một điều đặc biệt quan trọng là giáo viên cần thường xuyên liên lạc với phụ huynh để trao đổi về các căn bệnh mãn tính của trẻ, điển hình là bệnh thiếu máu hồng cầu lưỡi liềm. Một số trẻ mắc bệnh sẽ có giai đoạn buộc phải nghỉ học để điều trị (nhưng không nhất thiết phải nhập viện). Dù vậy, trẻ có nhập viện hay không, giáo viên cũng nên cho trẻ làm bài tập đầy đủ.

Bên cạnh đó, giáo viên cần phải thông báo với phụ huynh những bài vở quan trọng đã bỏ lỡ khi trẻ nghỉ học và hướng dẫn phụ huynh nên làm gì (dạy kèm, phân công bài vở, đem sách vở về nhà để học hoặc học online). Khi yêu cầu trẻ làm bù bài tập, giáo viên nên chấm điểm hoặc kiểm tra để đảm bảo chất lượng kiến thức của trẻ. Cuối cùng, giáo viên và bảo mẫu nên luôn cập nhật số điện thoại của phụ huynh để liên lạc khi khẩn cấp.

Việc các thầy cô tìm hiểu bệnh trạng của trẻ, phối hợp cùng phụ huynh theo dõi sức khỏe bé, cũng như nắm rõ các phương pháp hỗ trợ trẻ mắc bệnh hồng cầu hình liềm ở trường là vô cùng quan trọng. Vì nhờ đó, giáo viên có thể giúp trẻ mắc bệnh theo kịp chương trình và học tập hiệu quả mà vẫn không làm trầm trọng tình trạng bệnh của bé khi ở trường.

Bạn có thể quan tâm đến chủ đề:

Chia sẻ ngay! :

Ngày đăng: Tháng Tư 6, 2016 | Lần cập nhật cuối: Tháng Mười Hai 13, 2019

Bài có nhiều người đọc