Làm thế nào để sống tích cực hơn?

Chào bác sĩ, cháu tên là Trí, 14 tuổi.

Hiện tại cháu thường thấy buốn rầu lắm thưa bác sĩ. Từ trước tới nay cháu thường suy nhĩ tiêu cực hơn khi nhìn thấy bố mẹ mình.

Cháu thường hay bị bố mẹ mắng vì không làm bài tập và làm sai bài tập đã được đề ra bởi giáo viên dạy thêm.

Thấm chí có lần cháu bị bố mẹ đánh. Từ bé tới giờ, cháu làm gì sai là bố mẹ cháu sẽ đánh dù đó là việc nhỏ. Có lần học lớp 6, cháu lỡ giẫm phải chiếc kính mới mua được vài ngày. Khi bố cháu biết thì bức xúc, đánh cháu rất đau.

Thậm chí có lần cháu bị so sánh và ép học. Mẹ cháu có lần so sánh cháu với những bạn học trong lớp học thêm. Thậm chí mẹ cháu còn so sánh với những bạn học cùng lớp trên trường. Thậm chí bố mẹ không cho cháu chú tâm đến chính trị thế giới, những bài báo trên TV và mạng xã hội và cách dạy cha mẹ của giáo sư Peck Cho.

Ngoài ra cháu còn bị bạn bè trong lớp xa lánh khiến cháu cô lập hoàn toàn, kể cả đó là bạn thân nhất do mâu thuẫn lớn.

Nhiều lúc cháu chỉ biết trốn trong bóng tối và khóc. Tới lúc ngủ cháu chỉ mơ thấy những thứ tích cực những gì cháu nhìn thấy khi tỉnh dậy. Vì cháu luôn muốn sống tích cực nhưng luôn có cảm giác buồn bã và cô độc.

Cháu muốn sống thật tích cực và muốn lắng nghe cuộc sống tích cực từ cha mẹ và bạn bè.

Thích
Chia sẻ
Lưu
Bình luận
2
3

Bạn không một mình trên hành trình này.

Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.

Nhận hỗ trợ ngay

Bài viết tương tự

3 bình luận

Mạnh mẽ vượt qua em nhé.

2 tuần trước
Thích
Trả lời

Chào Trí,

Sunnycare thật sự cảm động khi đọc những dòng chia sẻ của con. Không phải ai 14 tuổi cũng đủ dũng cảm để viết ra suy nghĩ thật lòng, những tổn thương, cảm xúc buồn bã và mong muốn được sống tích cực như con vừa làm. Điều đó cho thấy: bên trong con là một trái tim rất sâu sắc và khao khát sống đẹp – và điều đó rất đáng trân trọng.

🌱 Sunnycare lắng nghe con – và xin được chia sẻ thế này:

Con đang mang trong mình nỗi cô đơn kéo dài – khi mà bị tổn thương từ gia đình, lại bị xa lánh từ bạn bè, con không còn chỗ dựa để tâm sự, để được lắng nghe, để cảm thấy mình có giá trị.

👉 Việc bị so sánh, bị đánh đòn khi mắc lỗi, hay bị ép học không phù hợp với mong muốn khiến con mất cảm giác an toàn và tự do trong chính gia đình mình. Trong khi đó, tâm trí con lại rất thông minh, tò mò, và có quan tâm đến thế giới xung quanh, điều này hoàn toàn xứng đáng được khuyến khích – không phải bị cấm đoán.

🌼 Về cảm xúc mà con đang có:

  • Buồn bã, cô lập, hay trốn vào bóng tối để khóc → Đây là phản ứng có thể hiểu được khi con phải chịu đựng cảm giác bị từ chối, bị hiểu lầm, và không được kết nối.
  • Luôn muốn sống tích cực nhưng cảm thấy bất lực → Điều đó chứng tỏ con không bỏ cuộc, mà đang đấu tranh để giữ lại phần tốt đẹp của mình.

🌿 Và con biết không, ngay cả khi con thấy mọi thứ đang đi ngược lại, thì sự thật là: Con vẫn đang trưởng thành – từng chút một – qua những thử thách này.

💡 Một vài điều Sunnycare muốn gợi mở cho Trí:

1. Con có quyền cảm thấy buồn, nhưng con cũng có quyền được sống một cách nhẹ nhàng hơn.

  • Không ai đáng bị đánh đập vì làm sai bài, giẫm kính hay mắc lỗi nhỏ.
  • Không ai có quyền làm con thấy mình kém giá trị vì con không giống ai khác.
  • Con là một cá thể duy nhất, và giá trị của con không đến từ điểm số hay sự so sánh – mà đến từ trái tim và suy nghĩ sâu sắc mà con đang có.

2. Tập kéo cảm xúc về bên trong – không đặt tất cả hi vọng vào bố mẹ hoặc bạn bè.

  • Khi người khác chưa đủ hiểu con, con có thể tạm thời làm bạn với chính mình – bằng cách viết nhật ký, vẽ tranh, đọc sách tích cực, xem podcast nhẹ nhàng, hoặc tìm một chuyên viên tâm lý để được lắng nghe.
  • Nếu con thấy ổn, có thể chia sẻ với cô giáo chủ nhiệm, một người lớn đáng tin cậy ở trường hoặc tổng đài 111 – nơi lắng nghe trẻ em và vị thành niên hoàn toàn miễn phí và bảo mật.

3. Nuôi dưỡng lại tâm trí bằng điều con yêu thích.

  • Con nói mình thích nghe các chương trình về chính trị, tri thức, thầy Peck Cho,... Đó là điều rất tuyệt vời. Hãy tiếp tục nghe, ghi chép, và trưởng thành trong sự hiểu biết của chính con.
  • Càng hiểu rõ thế giới và chính mình, con sẽ càng vững vàng hơn – và đến lúc đó, người khác sẽ phải nhìn con bằng một ánh mắt khác.

💬 Lời nhắn riêng Sunnycare muốn gửi cho Trí: “Con là người có nội tâm rất đặc biệt. Sự trầm lặng, sự tổn thương và sự nhẫn nại của con sẽ trở thành một nguồn sức mạnh nếu con học được cách quay về chữa lành chính mình. Không cần đợi ai hiểu – chỉ cần con hiểu được bản thân, tôn trọng cảm xúc của mình và chọn sống tử tế với chính mình trước. Dần dần, thế giới quanh con sẽ thay đổi theo.”

☎️ Con có thể gọi nếu cần ai đó lắng nghe:

  • Tổng đài quốc gia 111 – miễn phí 24/7 cho trẻ em và người chưa thành niên.
  • Hoặc con có thể viết thư, trò chuyện với một chuyên gia tâm lý học đường, hoặc người lớn nào đó con cảm thấy an toàn.

Con đã cố gắng rất nhiều rồi, Sunnycare tin rằng: Con không phải là “vấn đề” – mà là một hạt mầm đang đợi có ánh sáng để lớn lên đúng nghĩa.

Hãy cho bản thân thêm thời gian, con nhé.

Thân mến,

Viện Tâm lý Sunnycare 🌷

3 tuần trước
Thích
Trả lời
Chào Trí, tôi hiểu rằng cháu đang trải qua giai đoạn rất khó khăn và cảm thấy buồn bã, cô độc. Những cảm xúc này hoàn toàn dễ hiểu khi cháu phải đối mặt với nhiều áp lực từ gia đình và bạn bè. Việc cháu muốn sống tích cực đã là một bước khởi đầu rất tốt rồi:

Việc bố mẹ thường xuyên mắng mỏ, thậm chí đánh đòn vì lỗi nhỏ, hay so sánh cháu với người khác, là những sai lầm phổ biến mà nhiều bậc cha mẹ mắc phải. Điều này có thể gây tổn thương sâu sắc đến tâm lý của trẻ, khiến trẻ cảm thấy không được yêu thương, không đủ tốt và luôn sống trong lo sợ. Cha mẹ cần hiểu rằng việc thể hiện cảm xúc tiêu cực là điều cần thiết cho sức khỏe tâm lý, và thành công không chỉ đến từ kết quả học tập mà còn từ trí thông minh cảm xúc. Việc bị bạn bè xa lánh, đặc biệt là bạn thân, chắc chắn khiến cháu rất đau lòng và cảm thấy cô lập. Đây là một nỗi lo lắng lớn mà trẻ em thường gặp phải. Để sống tích cực hơn, điều quan trọng nhất lúc này là cháu cần được lắng nghe và chia sẻ. Cháu có thể thử trò chuyện một cách chân thành với bố mẹ về những cảm xúc của mình, về việc cháu cảm thấy áp lực và buồn bã như thế nào. Nếu khó nói trực tiếp, cháu có thể viết thư hoặc nhờ một người lớn mà cháu tin tưởng (như ông bà, cô chú, thầy cô giáo ở trường) giúp cháu nói chuyện với bố mẹ. Bên cạnh đó, cháu hãy tìm những hoạt động mà cháu yêu thích để giải tỏa căng thẳng, ví dụ như chơi thể thao, đọc sách, nghe nhạc, hoặc tìm một sở thích mới. Đừng quên rằng giá trị của cháu không nằm ở điểm số hay việc làm hài lòng người khác, mà ở chính con người cháu. Với những dấu hiệu lo lắng, buồn bã kéo dài và cảm giác cô lập như cháu đang trải qua, việc tìm kiếm sự hỗ trợ từ chuyên gia tâm lý là rất cần thiết. Cháu có thể đề nghị bố mẹ đưa cháu đi gặp một chuyên gia tâm lý trẻ em hoặc chuyên gia tư vấn gia đình. Họ sẽ giúp cháu và cả gia đình tìm ra cách giải quyết những vấn đề này một cách hiệu quả, giúp cháu vượt qua giai đoạn khó khăn và phát triển một cách tích cực hơn. Hãy nhớ rằng cháu không hề đơn độc và những cảm xúc của cháu là hoàn toàn hợp lý. Hãy mạnh dạn tìm kiếm sự giúp đỡ nhé.

3 tuần trước
Thích
Phản hồi
warningMiễn trừ trách nhiệm: Mọi thông tin trên đều mang tính tham khảo, không thay thế cho việc chẩn đoán hoặc điều trị y khoa.
Chuyên mục liên quan
Trò chuyện ngay
Dành riêng cho thành viên cộng đồng
Gia nhập cộng đồng để được hỏi BÁC SĨ TRỰC TUYẾN và cơ hội nhận QUÀ TẶNG + ƯU ĐÃI hấp dẫn!