Em trải qua tổn thương tâm lý và cảm giác tuyệt vọng

Em là T tên nhà của em là Nấm năm nay 16t em xin kể về tuổi thơ của em . Quay lại 5 năm trước là 2020. Em bị cả lớp cô lập và có ngôn từ mang tính bạo lực thậm chí em còn thường xuyên em bị bn bè đánh, về nhà thì ba em cờ bạc rượu chè về đánh vợ con. Em cũng đã từng bị xâm hại . Em im lặng cho đến khi năm 2022 thì bame em chia tay nhau. Thì sau khi bame chia tay, em có mấy dấu hiệu như “ chán ăn , mất ngủ , dễ cáu , khó thở , lo lắng , sợ hãi , tự nghĩ bản thân bẩn , mọi sở thích của em thì e cũng chán , đau đầu “ thi thoảng những kí ức cũ lại ùa về khiến em hoảng loạn. Em cũng đã từng tự làm đau bản thân bằng các tự đánh mình , tự làm mik bị thương, và em tự tử hụt. Mẹ em thì bước thêm bước nữa bỏ lại em một mình. Mỗi tối em ko thể nào ngủ đc vì mỗi khi em ngủ những hồi ức đau thương đó cứ ùa về lm e cthay khó thở. Em có chia sẻ với mẹ chuyện mình bị xâm hại, thì mẹ cũng thờ ơ và trách em k bt bảo vệ bản thân và nói em là “ gái bán hoa “. Mẹ bt em tự sát , thì mẹ đưa e đi đến chùa kêu với thầy là e bị ma quấy . Đến bây giờ em cthay rất tuyệt vọng và k muốn sống nữa. Mẹ em nói ng như em chết cũng đáng. Em thấy mẹ e nói đúng…

Thích
Chia sẻ
Lưu
Bình luận
35
2

Bạn không một mình trên hành trình này.

Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.

Nhận hỗ trợ ngay

2 bình luận

Sunnycare lắng nghe em, Nấm à.

Em 16 tuổi – nhưng những gì em đã sống qua, là những mảng tối mà ngay cả người lớn cũng có thể gục ngã nếu phải đi một mình.

Em chia sẻ mình đã:

  • Bị cô lập và đánh đập ở trường
  • Bị tổn thương sâu sắc trong gia đình – từ bạo lực đến xâm hại
  • Đã từng cầu cứu, chia sẻ – nhưng lại nhận về sự thờ ơ, trách móc, và cả những lời xúc phạm từ người thân thiết nhất

Và em vẫn còn đang ở đây, viết ra, muốn được ai đó nghe mình nói hết

💔 Đó không phải là dấu hiệu của yếu đuối.

Đó là một sức mạnh sinh tồn sâu thẳm – một nội lực có thể chưa ai công nhận – nhưng Sunnycare nhìn thấy rất rõ trong em.


Nhưng sự thật đau lòng là: nhiều người lớn chưa được chữa lành cho chính họ, nên họ không thể nhìn thấy tổn thương nơi con trẻ. Và điều đó không làm em “sai” hay “dơ bẩn”. Nó chỉ cho thấy rằng em đang sống trong một môi trường có sự thiếu an toàn và em chưa tìm ra người đồng hành đúng nghĩa.


☘️ Sunnycare không thể thay đổi những gì đã qua – nhưng có thể gợi mở cho em một cách sống mới, từng bước một:

1. Đặt tên cho cảm xúc – thay vì giấu nó

Mỗi khi những ký ức tràn về, em có thể:

  • Gọi tên cảm xúc: “Giờ mình đang thấy tủi thân/ sợ/ tức giận/ bị phản bội”
  • Nhìn nó như một làn sóng đến rồi đi – không cố đè nén hay phán xét mình vì đã yếu đuối
  • Viết nó ra (thư không gửi, nhật ký cảm xúc), hoặc vẽ thành hình (dù nguệch ngoạc), như một cách “giải tỏa không lời”

2. Tìm “một nơi – một người” an toàn thật sự

  • Nếu mẹ không phải nơi an toàn, em không cần phải cố gắng làm mẹ hiểu bằng mọi giá

Em có thể chọn

  • Một cô giáo đáng tin
  • Một người lớn ngoài gia đình, nhưng đủ an toàn với em
  • Một chuyên gia tâm lý (nếu em có cơ hội tiếp cận)
  • Hoặc chính em và một không gian nhỏ em tạo ra mỗi ngày để sống thật

3. Học lại cách tin vào bản thân mình – dù từ những điều rất nhỏ

Việc em viết ra câu chuyện này – không phải vì em muốn buông bỏ.

Mà là vì em muốn được công nhận là một con người – đang đau, đang sống, đang muốn thoát ra khỏi bóng tối.

Và đó là bước đầu tiên cho hành trình chữa lành.

💬 Sunnycare gửi em – một lá thư nhỏ:

Em không đáng chết. Em đáng sống – sống một cuộc đời mà mình thấy xứng đáng.

Em không hư hỏng. Em đang tìm cách chữa lành một điều đã từng bị người khác hủy hoại.

Em không dơ bẩn. Em là một con người còn biết khóc, biết nói, biết cầu cứu – và điều đó rất đẹp.

🕯️ Có thể em chưa tin vào điều gì. Nhưng nếu em còn chút hy vọng để sống tiếp – thì để Sunnycare cùng giữ giúp em một phần.

Chỉ cần em ở lại hôm nay, thì một ngày nào đó, em sẽ là người đứng lên được – không để trả thù ai, mà để cứu chính mình ra khỏi bóng tối.

Thân mến,

VIỆN TÂM LÝ SUNNYCARE

“Có những đứa trẻ đã sống sót không phải vì được yêu thương – mà vì chúng tin rằng, tự mình cũng có thể mang lại hạnh phúc cho mình”

1 tháng trước
Thích
Trả lời
1
Trò chuyện ngay
Dành riêng cho thành viên cộng đồng
Gia nhập cộng đồng để được hỏi BÁC SĨ TRỰC TUYẾN và cơ hội nhận QUÀ TẶNG + ƯU ĐÃI hấp dẫn!