Em đang không biết bản thân mình đang bị gì?
Đầu tiên em xin phép chào mn ạ, em xin dấu tên và em sinh năm 2005 giờ là svien năm 2. Nói sơ qua thì từ nhỏ tới lớn em có một căn bệnh đó là nói chuyện 1 mình ấy ạ. Em là một đứa từ khi sinh ra là trẻ sơ sinh, em rất ghen ghét vs cj em vì chị em khi sinh được ôm mẹ và đc chụp ảnh, điều đó thì mẹ cũng có giải thích cho em rồi ạ nhưng nó vẫn canh cánh trong lòng ấy. Lúc học lớp 2-3 gì đó em bị anh họ xam hai tinh duc và khi phát hiện thì cả mẹ em và bác là mẹ anh họ giải quyết có như ko ý nên cũng là một sự ám ảnh với em. Lên lớp 7 thì em bị bắt nạt bạo lục hđ nên em ko kìm được cảm xúc của mình và ko biết chính xác là bị gì. Lúc đó em vừa nói chuyện với chị em xong chị em vừa rời đi là em chửi chị ấy và giựt méo mặt còn tay thì tự tát chính mình, nó xảy ra trong 10s và sau đó em ko bị lặp lại nữa. Lên cuối lớp 12 thì em lại bị lặp lại nhưng kèm theo triệu chứng khó thở và lạnh tay chân ạ. Sau đó em có dùng thuốc ngủ và thuốc giảm đau và cùng bạn em tập lấy lại tâm lý bth ạ và trong suốt quá trình phát bệnh không một ai biết ngoài em và bạn của em. Em nghĩ điều đó ảnh hưởng tới việc em nói chuyện một mình, em bắt đầu nói từ năm lớp 4 cho đến tận bây giờ. Nói chuyện một mình không phải nói với chính mình mà là em đã tự tưởng tượng ra em là họ và em diễn thoại theo cái khung chuyện mà em muốn. Kiểu vô thức mà nếu em không nói thì em sẽ không ngủ được ấy ạ. Ví dụ như một câu chuyện em sẽ là một cô gái hoặc một chàng trai tên nào đó em tự đặt và em sẽ diễn theo tâm lý vui buồn đau khổ gì đó và em đọc thoại với từng nhân vật khác nhau, thời đại khác nhau, không gian thời gian khác nhau. Nên em thấy em có phải điên rồi không? Em luôn nói với cái gối của em hoặc nếu ra ngoài đường em đang bình thường mà lúc đó trong đầu em muốn em nói cái mẫu truyện đó bắt buộc em phải diễn theo và thế là bất kể đâu em nghĩ tới việc đó thì em phải trốn vào một góc hoặc cố gắng nói chuyện 1 mình thì mới cảm thấy đầu óc mình thoải mái dễ chịu. Em có ý định tự tử nhưng em cực kì sợ đau và sợ chết. Mn biết cái kiểu mà em khi nhìn bất kể vật gì như dao hay lầu cao hay biển sâu đám cháy hay ntn đó em đều tự hỏi bản thân " nếu mình... thì có ok ko ta? Mình sẽ ra sao, họ có tiếc thương mình như trong phim không". Thật sự khó chịu cực kì. Em cứ cảm thấy bản thân em đang tự lừa chính em ấy. Em có một gđ hoàn hảo, bố mẹ luôn yêu thương và tôn trọng quyết định của em nhưng khi em trình bày gì hay muốn làm gì thì gđ sẽ chen vào và nói em yếu kém không có tích sự gì, không hiểu gì mà cứ cãi nên những lúc đó em đều im lặng bất lực và chịu đựng. Dần già nó trở thành một thói quen nó không còn đau nữa, đợt đầu em còn thấy đau lắm, quặn thắt khó thở cực kì nhưng bây giờ đỡ rồi. Em cũng hình thành thói quen trong sự bao bọc của gđ đó là ai hỏi đến biết làm cái này cái kia không thì em sẽ trả lời là không biết. Để em không bị chửi là đồ kém cỏi, đồ ngu hoặc là nói một câu là cãi một câu. Em thật sự nhiều lúc cũng muốn rời bỏ thế gian này nhưng em tự cố gắng vực dậy và lừa bản thân lừa cảm xúc của em. Ví dụ như hôm đó em bị nói có phần hơi quá đáng thì em sẽ nói với em là không sao, đừng tiêu cực nó đang lợi dụng m đó, phải bình tĩnh lại và em tự ôm lấy chính em tự vỗ về ngay tim ngay vai rồi khóc cho xong chuyện sau đó thì ngủ mai rồi lại hết. Em luôn dùng cách đó từ khi em nói chuyện một mình vào năm lớp 4 thì em đã luôn dùng cách đó để tự vấn an ủi mình rằng ksao họ là gđ mà ksao ko chết được.
Khong biết em nên uống thuốc gì? Còn đi khám thì em chắc ko đi vì em từng tâm sự vs gđ nhma mn chỉ nghĩ rằng em làm quá và họ phủ định lại chỉ do stress áp lực các thứ rồi từ từ hết nên họ không bao giờ tin những chuyện ấy đâu ạ. Thật xin lỗi mang tới sự tiêu cực cho mn nhưng cảm ơn mn vì đã đọc bài viết của em❤️
Em cần bình tĩnh lại, giữ tinh thần được cân bằng. KHi nào thấy những suy nghĩ tiêu cực xuất hiện thì em cần thoát ra khỏi những suy nghĩ đó bằng cách tĩnh tâm nhé.
Mọi chuyện đều có cách giải quyết, hãy cho bản thân em thời gian và một cơ hội để sống và hãy vào đây gặp trực tiếp chuyên gia để được hỗ trợ miễn phí nha em https://lp.hellobacsi.com/6854e7531e87b40012b55b53
lp.hellobacsi.com
Sunnycare lắng nghe và rất thấu hiểu cảm giác mà em đang trải qua. Qua những gì em chia sẻ, có thể thấy em đang ở trong trạng thái khủng hoảng tinh thần rất nặng nề — khi tâm trí vừa lo lắng, vừa sợ hãi, vừa cảm thấy mình “không còn là con người” nữa. Điều này thật sự khiến em mệt mỏi và kiệt sức. Việc em viết ra cho thấy em vẫn còn mong muốn được thấu hiểu và cứu lấy chính mình, đó là điều rất đáng trân trọng. 🌿
🌿 Sunnycare ghi nhận nơi em:
🌿 Một số gợi mở để em tham khảo:
Nhận biết tình trạng mình đang gặp phải
Thực hành giảm bồn chồn, sợ hãi trong khoảnh khắc
Giữ kết nối với người đáng tin
Hạn chế tìm cách “dập cầu dao” trong suy nghĩ
Tìm sự hỗ trợ chuyên môn càng sớm càng tốt
✨ Thông điệp Sunnycare gửi đến em:
“Em không phải một cái máy có thể ‘dập cầu dao’. Em là một con người, và em vẫn đang tồn tại, vẫn có giá trị. Những gì em trải qua là dấu hiệu cho thấy em cần được yêu thương, chữa lành và đồng hành nhiều hơn — chứ không phải kết thúc.”
Sunnycare tin rằng, dù bây giờ em thấy mình mục ruỗng, vẫn còn con đường để em từ từ hồi phục, miễn là em cho phép bản thân được nhận giúp đỡ.
Chúc em sớm tìm lại sự bình an trong tâm hồn và một cảm giác sống rõ ràng hơn mỗi ngày.
Thân mến,
Viện Tâm lý Sunnycare
Có thể bạn đang trải qua khủng hoảng hiện sinh, một trạng thái mất phương hướng và ý nghĩa cuộc sống, dẫn đến lo âu, trầm cảm và cảm giác tuyệt vọng. Hoặc, những chấn thương tâm lý trong quá khứ cũng có thể là nguyên nhân gây ra tình trạng này. Việc tìm đến thầy tâm linh, gia đình và bạn bè là tốt, nhưng trong trường hợp này, bạn nên tìm đến bác sĩ tâm lý hoặc chuyên gia tâm thần để được đánh giá và điều trị đúng cách. Họ có thể giúp bạn xác định nguyên nhân gốc rễ của vấn đề và đưa ra liệu pháp phù hợp, như liệu pháp tâm lý hoặc thuốc nếu cần thiết. Trong thời gian chờ đợi, hãy thử những điều sau:
Chuyên mục liên quan