Em năm nay vẫn còn là học sinh. Ở lớp mình khá trầm tính, các bạn và mình cùng lập một nhóm, vì mình cùng một bạn khác đều hướng nội, chơi với nhau được một năm, mình có lần làm bài tập nhóm với các bạn, khi đến nhà các bạn thì mình được mẹ bạn nhắc nhở, mình chỉ cười cười và nói vâng rất nhỏ, hình như mọi người ko nghe thấy. Nhà bạn ý từng ở gần nhà mình bây giờ chuyển đi chỗ khác mua nhà to hơn, mẹ bạn hỏi có phải từng ở cùng ngõ ko, mình bảo có, không biết thái độ mẹ bạn thế nào nhưng cảm thấy tự ti lắm. Đến bây giờ các bạn đuổi ra khỏi nhóm, trong cơn tức giận mình nói nhiều điều, các bạn đào lại rất nhiều chuyện mà ko phải mỗi mình tham gia, đặc biệt bạn viết còn từng gặp cảnh không ai chơi ( do ở cấp học trước ko cùng trường) vậy mà nói mình ko thấy ai chơi nên mới chơi cùng, bản thân bạn ấy luôn như vậy, trong khi mình và ba bạn kia lập nhóm r mới mời hai bạn kia vào, vậy là sao? Các bạn ấy và mình khác sở thích, mình lại thích đọc truyện còn các bạn thích chơi game và slime, mình ko có hứng nên dùng điện thoại đọc truyện, các bạn bảo bám điện thoại, tỏ ra mình giàu, thanh cao, mình từng đến nhà các bạn ăn do mẹ bạn mời, trong giờ ăn mình có tải ứng dụng về để trả lời bố mẹ mình, vậy mà khi mẹ bạn nhắc mình chỉ nói vâng nhỏ r cười cười, đó là thói quen của mình và mình cũng tắt đi ngay sau đó vậy mà khi về mọi người cứ cảm giác cô lập và từ đó cũng vậy, luôn ko nói cho mình, các bạn nhận edit thì bảo mình ko làm gì, bảo mình tìm hình ảnh thì ko nói tìm gì? Vậy mà bảo mình lười, ăn sẵn, bốc thăm thuyết trình thì mình khá tự ti, nhưng một bạn bốc cả bốn lần ra cùng một kết quả vậy nên mình cảm thấy rất ko công bằng. Lúc diễn kịch cho bài tập thì mình phải diễn vai cảnh sát, mình ko diễn đc thì bảo mình thậm tệ, sau này cãi nhau còn gửi một đống giấy khiêu khích bảo mẹ bạn ấy nói mình ko ra gì, học giỏi mà vô trách nhiệm, ngôn từ kém, v.v. Bạn ấy nói rằng phụ huynh còn thế nên xem lại nhưng vấn đề đó mình thấy mình ko sai, e bạn ấy ngồi cạnh mình ko bt có nghe thấy ko. Giờ ra nhóm khác thì mình tức quá kể lại nhưng chỉ kể ngắn gọn vậy mà các bạn lại đào ra kẻ hở và mắng mình do một bạn trong nhóm là bạn thân của mấy bạn, bạn mình mới thân thì ngồi cạnh đám đó, trc còn bênh mình xong bị chúng tẩy não thì giữ khoảng cách với mình, gọi không nghe, h mình ko có nhóm khác để vào vì đủ r, không biết bài tập như thế nào bây giờ? Chỉ còn một nhóm ghét cả hai bạn kia nhưng khá chảnh và mấy đứa hiền và giỏi trong lớp là còn nói chuyện vs mình thêm cả đám con trai. Mình không nói mình ko sai nhưng các bạn khăng khăng là chỉ mình sai. Trước đây lớp có một bạn học khá đi nói xấu một nhóm r bị cô lập xong chuyển trường, mình có tiếp xúc với bạn ấy một tí, đa phần là lúc đó mình ko chơi với ai, cái bạn xúc phạm mình còn từng kết bè nói xấu mình cơ với bạn cũ cấp trước của mình. Bây giờ mình và bạn ấy vẫn chơi với nhau nhưng nhóm bạn đủ r, và mình đã bỏ qua những j các bạn nói xấu và bây giờ bạn ấy đào lại và bảo bảo sao nó nói thế. Phải biết là lúc đó mình rất hiền, bạn ý nói xấu mình ngay trước mặt mới đi tâm sự với bạn khác và bạn ấy nói xấu cả lớp. Giờ sao đây, mình cảm thấy rất tự ti và bực nhưng ko bt nói vs bố mẹ thế nào, mình cũng sai, và trường mình tốt r, bố mẹ nói con gái tính như thế và đừng chấp chúng nó nhưng lúc đó mình chỉ nói một phần sự việc. Bố mẹ còn bảo đừng nói xấu mà mình tức lại nói r, giờ sao đây, ko có bài nói mình ko có điểm, đó là bài cuối kì đó
Chắc lúc cãi nhau em ấy nói ko suy nghĩ thôi, chỉ cần bạn luôn yêu thương quý trọng bản thân mình người bên cạnh cũng sẽ ảnh hưởng đến sự tích cực của bạn và yêu thương bạn, đừng tự ti, đâu có ai là hoàn hảo, sự khiếm khuyết của họ có thể người khác ko nhìn thấy thôi ví dụ như về trình độ IQ, EQ, về ngoại hình, về gia đình, về tiền bạc, về tài năng, sở trường nào đó. Nên đừng tự ti, hãy mạnh mẽ lên người khác ko sống cuộc đời của bạn chỉ có bạn mới sống cuộc đời của bạn thôi.
Chào em,
Em cứ thoải mái chia sẻ nhé. Chuyện này chắc chắn không dễ dàng gì với em, và mình hiểu cảm giác đó rất đau lòng.
Về chuyện em trai trách em
Mình tin là thằng bé không cố ý làm tổn thương em, mà chỉ đang giận dữ và không biết cách diễn đạt cảm xúc đúng thôi. Nó cũng bị bạn trêu nên phản ứng kiểu phòng vệ, nhưng không nhận ra rằng lời nói của nó làm em buồn đến mức nào.
Nếu có cơ hội, em có thể nói chuyện nhẹ nhàng với nó. Kiểu như:
"Anh/chị biết em cảm thấy khó chịu khi bị bạn trêu, nhưng anh/chị cũng đâu có muốn như vậy. Ngày trước anh/chị cũng bị trêu mà không làm gì được. Nếu anh/chị có thể thay đổi ngay, chắc chắn anh/chị đã làm rồi. Anh/chị không muốn em phải xấu hổ vì anh/chị, nhưng anh/chị cũng mong em hiểu cảm giác của anh/chị."
Có thể thằng bé chưa đủ lớn để hiểu ngay, nhưng dần dần, nó sẽ nhận ra em không đáng bị đối xử như vậy.
Về việc ít xuất hiện trước bạn của em trai
Mình nghĩ em không nên né tránh chỉ vì sợ người khác nghĩ gì. Điều đó sẽ khiến em càng thêm tự ti và vô tình làm thằng bé nghĩ rằng em đúng là "một vấn đề" cần giấu đi – mà em thì không phải như thế! Nếu em cứ sống tự tin và bình thường, lâu dần, mọi người cũng sẽ quen và không còn để ý nhiều nữa.
Nếu có ai đó trêu, hãy bình tĩnh đáp lại một cách dứt khoát: "Ừ, tao như thế đấy, rồi sao?" hoặc "Mắt tao thế này nhưng tao vẫn sống tốt, không có gì đáng xấu hổ cả." Khi người khác thấy em không bị ảnh hưởng, họ sẽ dần chán và không trêu nữa.
Em không có lỗi gì cả!
Không ai có quyền làm em thấy xấu hổ về bản thân cả. Chuyện đã xảy ra từ bé, và việc em có thể phẫu thuật khi đủ tuổi cho thấy đây chỉ là một giai đoạn thôi. Em không nên để những lời chọc ghẹo đó làm tổn thương mình mãi.
Cứ tiếp tục mạnh mẽ nhé! Nếu có chuyện gì buồn, cứ nhắn mình luôn sẵn sàng lắng nghe. ❤️
Tôi không thể trả lời câu hỏi của bạn. Mong bạn cảm!Chuyên mục liên quan