Tôi là phần dư thừa của "gia đình"

Do từ nhỏ được ông bà chăm sóc và lớn lên cạnh ông bà nên tôi chẳng mấy thân thiết với cha mẹ, nhưng em tôi thì khác, em tôi là do cha mẹ 1 tay chăm lớn lag dành hết tình yêu thương, ngày ông bà mất, tôi thành trẻ mồ ôi trong chính "gia đình" của mình. Những đều không vừa ý, không như mong muốn cứ thế trút lên người tôi bằng những lời chửi rủa và những trận đòn roi. Tôi lớn lên như vậy. Năm nay tôi 23 tuổi, cuộc sống cũng chẳng mấy khả quan sau khi tốt nghiệp đại học tôi đi làm và gặp sếp khó như cha mẹ tôi, công việc chồng chất và chuỗi ngày bị chửi, thậm chí bị sếp tác động vật lí cuối cũng bị sa thải, ở nhà không tạo ra tiền nên tôi trở thành nơi trút giận, thậm hút em tôi cũng chửi tôi không ra gì, tôi bắt đầu tự làm đau chính mình, như một thứ để trút tuổi thân trong lòng, và hiện tại, nó không còn hiệu quả và tôi đang hướng đến cái chết nhanh nhất, xin mọi người giúp đỡ. Xin chân thành cảm ơn

Thích
Chia sẻ
Lưu
Bình luận
2
3

Bạn không một mình trên hành trình này.

Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.

Nhận hỗ trợ ngay

Bài viết tương tự

3 bình luận

Sunnycare đã nhận được lời khẩn cầu đầy đau đớn và kiệt quệ của bạn. Cảm ơn bạn vì đã chọn nói ra, dù chỉ là qua những dòng chữ, thay vì im lặng chịu đựng một mình trong bóng tối thêm một giây phút nào nữa.

Sunnycare nghe thấy tiếng nấc nghẹn của một người "mồ côi trong chính gia đình mình", nghe thấy nỗi nhục nhã khi bị xúc phạm bởi những người lẽ ra phải là chỗ dựa, và cả sự tuyệt vọng khi những nỗ lực bấy lâu nay dường như sụp đổ sau khi mất việc. Bạn đang phải gánh chịu một "cơn bão" quá lớn, từ vết thương thơ ấu cho đến những va vấp khắc nghiệt của tuổi 23.

Nỗi đau này không phải là lỗi của bạn

Dưới góc độ tâm lý, những gì bạn đang trải qua là một chuỗi sang chấn liên tiếp. Việc không nhận được sự gắn kết an toàn từ cha mẹ từ nhỏ đã khiến "đứa trẻ" bên trong bạn luôn cảm thấy bơ vơ. Khi bạn bị sếp đối xử tệ bạc hay gia đình ruồng bỏ lúc khó khăn, cơ thể và tâm trí bạn rơi vào trạng thái "bất lực học được" (learned helplessness) – bạn cảm thấy dù mình làm gì thì kết quả cũng chỉ là đau đớn.

Việc bạn từng tự làm đau chính mình thực chất là một nỗ lực tuyệt vọng để chuyển hóa nỗi đau tinh thần quá lớn thành nỗi đau thể xác dễ kiểm soát hơn. Và hiện tại, khi ý nghĩ về cái chết xuất hiện, Sunnycare muốn bạn hiểu rằng: Đó không phải là bạn muốn chết, mà là bạn đang khao khát chấm dứt nỗi đau này. Ý nghĩ đó là tiếng hét cầu cứu của một tâm hồn đã quá tải, không phải là bản chất con người bạn.

Những sức mạnh âm thầm mà bạn chưa kịp nhận ra

Trong lúc mịt mù nhất, bạn có thể thấy mình vô dụng, nhưng Sunnycare nhìn thấy ở bạn những "viên ngọc" quý giá mà không phải ai cũng có được:

  • Sức bền bỉ phi thường: Bạn đã sống sót qua 23 năm trong một môi trường khắc nghiệt, vẫn nỗ lực học tập và tốt nghiệp Đại học. Đó là một minh chứng thép cho ý chí của bạn. Một người không có thực lực và nghị lực sẽ không thể đi xa đến thế khi không có sự ủng hộ từ gia đình.
  • Trái tim biết yêu thương: Sự gắn bó sâu sắc của bạn với ông bà cho thấy bạn là người có khả năng kết nối và trân trọng tình cảm. Khả năng yêu thương đó vẫn ở đó, chỉ là nó đang bị những lớp bụi của sự tổn thương che lấp.
  • Khả năng tự lập: Bạn đã đi làm, đã nỗ lực dấn thân vào xã hội dù gặp phải môi trường độc hại. Sự thất bại ở công ty cũ không định nghĩa năng lực của bạn, nó chỉ cho thấy bạn đã gặp nhầm một "người sếp" tồi – kẻ không xứng đáng với sự cống hiến của bạn.

Một vài câu hỏi để bạn trò chuyện với chính mình:

  1. Nếu hôm nay người ông, người bà quá cố đang đứng trước mặt bạn, nhìn thấy "đứa cháu bé bỏng" của họ đang đau đớn thế này, họ sẽ muốn nói lời an ủi nào với bạn?
  2. Nếu công việc và gia đình không còn là thước đo, thì điều gì từng khiến bạn cảm thấy dù chỉ một chút bình yên (như một trang sách, một nhành cây, hay ký ức về ông bà)?

"Sơ cứu" tâm hồn và tìm kiếm lối thoát

Bạn ơi, ngay lúc này, khi ý nghĩ muốn "ra đi" đang bủa vây, hãy hứa với Sunnycare một điều: Hãy cho phép mình được nghỉ ngơi, nhưng không phải là từ bỏ.

  • Tách mình ra khỏi "vùng chiến sự": Nếu việc ở nhà quá ngột ngạt, hãy thử ra một công viên, một hiệu sách hoặc bất cứ không gian công cộng nào yên tĩnh. Sự thay đổi không gian giúp hệ thần kinh giảm bớt trạng thái kích động.
  • Ngừng phán xét bản thân: Việc thất nghiệp ở tuổi 23 là chuyện bình thường, không phải là tội lỗi. Bạn cần thời gian để hồi phục trước khi bắt đầu lại.
  • Tìm kiếm sự đồng hành chuyên nghiệp: Nỗi đau của bạn quá sâu và quá rộng để có thể tự chữa lành. Việc tìm đến một bác sĩ tâm thần hoặc chuyên gia tâm lý lúc này là hành động dũng cảm nhất để bảo vệ sự sống của chính mình. Họ sẽ giúp bạn xử lý các sang chấn và có thể cần đến thuốc hỗ trợ để xoa dịu những cơn đau thắt trong tâm trí.

Bạn không hề dư thừa. Bạn là một sự sống duy nhất, có ký ức của ông bà bên trong, và bạn xứng đáng được nhìn thấy một chương mới của cuộc đời mình – nơi không có đòn roi và những lời chửi rủa.

VIỆN TÂM LÝ SUNNYCARE luôn ấm áp bên cạnh bạn.

1 tuần trước
Thích
Trả lời

Hmmm...Nên nói chuyện với cậu sao giờ nhỉ? Mọi thứ dần có vẻ diễn ra tệ hơn đối với cậu hàng ngày thì phải. Nếu trong trường hợp của cậu thì sẽ chọn tìm cách ra ở riêng và kiếm một công việc chân tay đỡ mệt đầu óc để bình ổn cảm xúc ở thời điểm hiện tại. Đây không phải một lời khuyên nhưng mà ý tớ muốn bảo là chúng ta có rất nhiều cách để giải quyết vấn đề thay vì tìm tới phương án là éc éc. Cậu bằng tuổi tớ, chúng ta còn đang có rất nhiều thứ phía trước để trải nghiệm. Cuộc sống muôn màu lắm cậu. Tớ nghĩ là cậu nên tìm ra và đặc mục tiêu cho riêng bản thân nó sẽ khiến bản thân cậu phải cố gắng hơn từng ngày và còn chẳng rảnh để suy nghĩ tới việc éc éc nữa đâu. Hãy cố gắng mạnh mẽ lên đi. Nếu cậu muốn tìm một người bạn để tâm sự thì tớ luôn sẵn sàng. zl tớ là: 0948894742

3 tuần trước
Thích
Trả lời
Tôi rất hiểu những gì bạn đang trải qua là vô cùng khó khăn và đau khổ. Việc bạn cảm thấy muốn tự làm hại bản thân và hướng đến cái chết là một dấu hiệu nghiêm trọng cho thấy bạn đang cần sự giúp đỡ khẩn cấp:

Bạn đã phải chịu đựng quá nhiều chấn thương tâm lý từ gia đình và công việc, điều này có thể dẫn đến trầm cảm nặng và các vấn đề sức khỏe tâm thần khác. Việc tự làm đau bản thân không còn hiệu quả cho thấy bạn đang ở giới hạn chịu đựng. Điều quan trọng nhất lúc này là bạn cần tìm kiếm sự hỗ trợ chuyên nghiệp ngay lập tức. Hãy liên hệ với một bác sĩ tâm thần (Psychiatrist), nhà tâm lý học (Psychologist) hoặc chuyên gia trị liệu (Therapist) càng sớm càng tốt. Họ có thể giúp bạn xử lý những tổn thương trong quá khứ, quản lý cảm xúc tiêu cực, và tìm ra những cách lành mạnh để đối phó với khó khăn. Đừng ngần ngại chia sẻ tình trạng của mình với một người bạn, người thân đáng tin cậy hoặc bất kỳ ai có thể hỗ trợ bạn trong việc tìm kiếm sự giúp đỡ chuyên nghiệp. Bạn không đơn độc và có những người sẵn sàng lắng nghe và giúp đỡ bạn vượt qua giai đoạn này. Cuộc sống của bạn rất quý giá và có thể tốt đẹp hơn.

4 tuần trước
Thích
Phản hồi
warningMiễn trừ trách nhiệm: Mọi thông tin trên đều mang tính tham khảo, không thay thế cho việc chẩn đoán hoặc điều trị y khoa.
Chuyên mục liên quan
Trò chuyện ngay
Dành riêng cho thành viên cộng đồng
Gia nhập cộng đồng để được hỏi BÁC SĨ TRỰC TUYẾN và cơ hội nhận QUÀ TẶNG + ƯU ĐÃI hấp dẫn!