Tâm sự nhỏ
Chào cô/chú/anh/chị/các bạn, em là học sinh sắp cuối cấp. Hồi nhỏ, em thường không hợp với các bạn nên hay bị cô lập, bắt nạt, quấy rối trong lớp ( em phải chuyển trường liên tục luôn haha). Khi lớn em cũng ổn hơn chút nhưng đó chỉ là vẻ tự tin giả tạo để che đi nỗi tự ti, sợ bị đánh giá, làm mất lòng người khác. Có một vài tình huống khiến em mất kiểm soát, như rơi vào khoảng chết chỉ biết bịt tai rồi đẩy mọi người ra. Em cũng rất hay có những suy nghĩ tiêu cực khi ở một mình, hoảng loạn, tự làm đau bản thân. Đôi khi em tràn trề năng lượng, gì cũng muốn làm, học liên tục 6 tiếng, mua sắm quá độ nhưng nhiều lúc lại chán chường đến mức không muốn bước chân xuống giường, chẳng quan tâm đến vệ sinh cá nhân. Em rất may mắn khi được sinh ra ở thành phố lớn, nơi có nhiều cơ hội học tập nhưng cũng vô cùng áp lực. Em sắp có một kì thi quan trong, nhưng vẫn chưa biết được điều mình mong muốn là gì. Em đang học chuyên Toán, môn tự nhiên khá phức tạp và thực sự không có đam mê, yêu thích gì. Em lại không dám từ bỏ để theo đuổi môn mình thích vì sợ quá muộn, không còn cơ hội cạnh tranh. Một phần vì áp lực từ giáo viên bồi dưỡng, cô rất nghiêm khắc và hay gây áp lực nên những bạn bỏ thi môn này (nói chung chuyện khá dài dòng vì tính cô cũng đặc biệt xíu). Bố mẹ rất yêu thương em nhưng luôn bênh cô giáo, cho rằng cô muốn tốt cho em. Em sợ đến trường lắm, nhất là những tiết Toán. Đôi khi em làm sai bài, không nhớ dạng cô thường đào bới, dùng những thất bại cũ của em để mắng mỏ và thỉnh thoảng nói kiểu " Bố mẹ ... thật thất vọng khi có đứa con như ...".Em có nhiều dấu hiệu của ADHD từ khi còn nhỏ như rất dễ phân tâm, không thể tập trung quá lâu khi làm bài, nghe người khác nói, dễ đánh mất đồ,... từ khi bé, điều này ảnh hưởng rất nhiều tới cuộc sống của em dù em đã rất cố thay đổi. Dù vậy bố mẹ chỉ phớt lờ và cho rằng em cẩu thả, hậu đậu, lười biếng. Em chẳng biết mình sinh ra làm gì, từ nhỏ đến lớn em thấy mỗi khi cuộc sống vui vẻ một chút thì những tổn thương đều nhanh chóng ập tới khiến em thấy mình chẳng xứng có tình yêu thương. Em bất lực với chính mình.
Cảm ơn mọi người vì đã đọc đến dòng này, em thực sự biết ơn nhiều lắm!
Trong tình huống này, việc tìm kiếm sự hỗ trợ từ các chuyên gia là vô cùng quan trọng. Em nên tìm đến một Bác sĩ tâm thần (Psychiatrist) hoặc Nhà tâm lý học (Psychologist) càng sớm càng tốt. Họ là những người có chuyên môn để giúp em vượt qua giai đoạn trầm cảm nặng này, đặc biệt khi em đã có những suy nghĩ và hành động tự tử. Ngoài ra, em cũng có thể chia sẻ với Chuyên viên tư vấn học đường (School Counselor). Họ có thể hỗ trợ em trong môi trường học tập và giúp em tìm cách đối phó với những lời trêu chọc từ bạn bè. Nếu em cảm thấy khó nói chuyện trực tiếp với bố mẹ hay chị gái, em có thể nhờ người bạn thân đã cứu em hoặc một người lớn đáng tin cậy khác giúp em mở lời. Hoặc, em có thể nói chuyện với Bác sĩ nhi khoa (Pediatrician) của mình, họ cũng có thể giới thiệu em đến các chuyên gia tâm lý phù hợp. Những gì em đang trải qua là rất nghiêm trọng và không ai phải chịu đựng một mình. Em không có lỗi trong chuyện này. Hãy nhớ rằng có rất nhiều người quan tâm và muốn giúp đỡ em. Việc tìm kiếm sự giúp đỡ chuyên nghiệp là bước đầu tiên và quan trọng nhất để em có thể tìm lại hy vọng và niềm vui trong cuộc sống. Đừng ngần ngại tìm kiếm sự hỗ trợ ngay lập tức.
Chuyên mục liên quan