Mình không muốn tiếp tục ..
e là học sinh mới lên lớp 12. e còn có thêm một e trai nhỏ hơn e 4tuổi.Cũng giống như các gđ khác nhà e may mắn là vẫn có đủ điều kiện,gia đình đông đủ nhưng đối với e,e luôn có ý nghĩ muốn chết bất cứ lúc nào.e là đứa con gái tâm hồn trưởng thành trc tuổi hay suy nghĩ nhiều.e dạy thì từ hồi mới bước vào cấp hai nên từ đó mà tính cách e lại càng trở nên hay bực tức và buồn nên trong mắt họ e là đứa khó tính vô cùng.trái ngược vs e trai của e là một đứa vô tư vì lẽ đó mà e cảm thấy ba mẹ yêu thương e trai của e hơn.không phải ngẫu nhiên mà e lại có suy nghĩ như thế vì e là ng nhạy cảm nên sẽ để ý tới những hành động nhỏ của họ như:luôn nhớ những thứ e trai e thích,mua đồ ăn sáng cho e trai còn mình ở nhà thì k được gì,luôn tâm sự với e trai của mình,.. chỉ có thế nên mình luôn suy nghĩ rằng mình không được ai yêu thương và ở trong nhà e cảm giác như mình là một kẻ cô lập v.e học ở trường top nên học xa nhà,ba mẹ chăm chuốt cho e việc học lắm nhưng không phải thế đâu,họ luôn có suy nghĩ là đã đầu tư cho e học rồi nên e đừng đòi hỏi gì quá đáng nữa nhưng e không biết đòi hỏi quá đáng ở đâu khi chiếc áo của e cũng là tiền e nhịn ăn mua chứ e cx k bh ngửa tay xin tiền ba mẹ để mua quần áo,thậm chí đến tết mẹ e còn nói rằng e đừng mua quần áo tết nữa.e được biết rằng e mắc chứng trầm cảm nặng nhưng trong nhà cả ba bà mẹ chả ai nghiêm túc khi e nói”mẹ ơi có lẽ con bị trầm cảm” họ chỉ luôn nói tại e chỉ ru rú ở trong phòng và suốt ngày tỏ ra khó chịu.e sợ những tiếng ồn từ chén dĩa mẹ rửa dưới bếp khi mẹ e cảm thấy bực tức,những tiếng leng keng to làm cho e cảm giác như mình là ng kiến mẹ e khó chịu,hay sắc mặt của ba e lại càng khiến e cảm thấy ba ghét mình.đôi lúc e khát khao khi nhìn người bạn của mình tâm sự với bố mẹ các bạn.e luôn tỏ ra buồn với hu vọng rằng họ có thể để ý mình hơn một chút nhưng đau lòng thay họ chỉ cảm thấy e là ng khó tính rồi quát mắng e còn nhớ lúc e cbi lên cấp mười e làm ba e bực tức và ba đã nói ghét e ra làm sao ghét e nhiều đến mức nào,còn mẹ của e thì mặc kệ cảm xúc lúc đó của e.mỗi khi e buồn mẹ lại càng khó chịu rồi quát mắng e tủi thân lắm,không ngăn cản được suy nghĩ tự tử.e cầu xin tha thiết rằng mong sẽ có ngày họ chủ động hỏi e cảm thấy như thế nào,e ổn không,tại sao e buồn nhưng chắc đến ngày ấy e sợ mình khiong còn đủ mạnh mẽ để chờ nữa…
chào m.n, em năm nay 16t từ nhỏ e luôn phải chứng kiến cảnh bố e bạo hành mẹ e, e ở lớp k có bạn chơi về nhà thì phải chứng kiến cảnh bố mẹ đánh nhau. nhiều lần e có ý định 44 nhưng e vẫn chưa có can đảm, tháng 2 vừa rồi bố e lại đánh mẹ e nữa lúc đó nhà e có con nhỏ nó chứng kiến toàn bộ còn e thì đang học bài bỗng bố e làm v e k dám ra ngoài, sau rồi thì cũng bình thường như không có chuyện gì xảy ra. nhưng mn ơi, không phải chỉ mỗi mẹ e bị bố đánh cả em cũng bị ạ, từ bé e cha hiểu sao chỉ một việc sai nhỏ xíu mà bố e luôn để sẵn cái que ở chỗ cửa nhà, e sai điều gì là bố lại lấy roi ra rồi đánh em, rất nhiều lần như vậy rồi, có đợt e chỉ mắng e gái e một câu thôi bố e đã dùng cái toi ấy đánh vào người em xước tay chảy máu. không chỉ thế nhiều lần e bị đánh mà e còn chẳng đếm nổi, e chỉ nhớ bà nội là người luôn xoa dầu vào vết thương của em thôi. càng lớn thì lại càng quá đáng không chỉ mình bố em làm vậy cả mẹ e cũng vậy với em, e làm gì cũng càu nhàu nói này nói kia nói là con phải như này như thế kia, không được thì chửi mắng đánh đập, lúc biết em hút thuốc cả nhà chẳng hỏi tại sao lại làm như thế mà chỉ toàn trách móc rồi chửi em là con khốn con ngu như này như thế kia nhưng họ có biết vì cách dạy con cách họ đối xử với em như thế nên e mới trở nên như vậy đâu? nhiều lần e muôn xử luôn cả cái nhà đấy rồi, giờ mà ai cho em cả lọ thuốc ngủ em uống luôn làm gì để chết dễ thì em làm luôn
e năm nay 15t bame e ly hôn vừa đc 1năm vì chuyện đất đai con chồng đổ oan hết tội cho mẹ e(cả làng ai cũng biết người bịa chuyện là thằng con riêng của bố).bố e vì tội trộm hái cafe của ngta nên phải đi cải tạo 1thời gian,mẹ e gồng gánh nuôi e với thằng e trai 10t nhưng bao nhiêu công việc nhà đều đổ dồn lên đầu e,e nấu cơm cúng thằng cu no căng bụng rồi kêu nó phụ dọn nó cũng nhì nhèo banh nhà mẹ e cũng chiều nó cứ kêu kệ nó.Đôi lúc e làm mệt kêu nó phụ rửa bát(nó biết rửa nhưng lười) cứ nhì nhèo cả tiếng mẹ e kêu"nó còn nhỏ nó ko biết làm kệ nó" nhưng trong khi xưa giờ cái j e ko biết làm mẹ e đều bắt e phải tập làm còn thằng e thì ăn xong nằm chơi đt như tai biến.Mẹ e nói con gái phải biết làm này làm kia,vậy còn thằng cu thì sao? nó ko phụ làm vườn cũng chẳng làm việc nhà trong khi mẹ e so sánh các anh chị (con của bác cả) là các chị đi phụ làm vườn còn anh út thì ở nhà nấu cơm mà mẹ chẳng biết nhìn lại con trai mình.Có lần e bực quá cầm con dao phang thằng cu đòi bóp cổ nó,nó sợ quá chạy ra vườn cạnh nhà cả tiếng dù trời tối sợ ma nó cũng ko dám vào (e biết là e sai nhưng e rất bức xúc,nếu mẹ đi xa chắc e đập chết nó luôn).Nhiều lúc mẹ e vì mấy cái chuyện nhỏ nhặt như kiểu (e nấu đồ ăn nhưng quên nấu cơm) mẹ e đùng đùng làm lớn chuyện lên,mẹ nấu cơm chỉ nấu đủ mẹ vs thằng cu ăn còn e sao thì kệ,nhưng là do cả buổi sáng e lo dọn dẹp nhà cửa giặt đồ cả nhà vs đồ hôi nước đái của thằng cu nên e mới quên nấu cơm.Nhiều lúc e muốn mình chết 1cái đi cho xong để e sẽ ko đi đầu thai mà quay về ám hai mẹ con nó.Em biết là em ích kỷ nhưng ko ai biết đc 2con người đó quá đáng như nào đâu.Giá như ai đưa vào tay e chai thuốc trừ sâu e cũng uống
em 213 e thấy mih thật sự mệt mỏi về những cú sốc trong cs, bố mẹ em ly hôn ngay sau đó bố e đã có vợ mới đc 1 năm có bầu và đẻ 1 bé gái,mẹ e thì liên tục dè bỉu,áp đặt đủ thứ lên e ,ở đó mẹ e đi làm tối 8r mới về có lúc sớm thì 7r về. Trong khoảng thời gian cô đơn chán nản nhất của e thì chỉ có những ng b sẵn sàng sẻ chia lắng nghe e rủ e đi ăn đi chơi học trong thời gian mẹ e vắng nhà …cú sốc trong e dần lặng đi bắt đầu quen lại với cuộc sống mới thì nghỉ hè đến,ban đầu chỉ là mẹ và e về quê chơi nhưng vì vài câu hứng trí mẹ e đã quyết cho e lên tản hồng ba vì học ở cùng bà ngoại,e đã khóc liên tiếp 5 ngày liên cơm luôn ko được ngon chát chúa,bạn bè e cũng thay phiên nhau xin mẹ e suy nghĩ lại cho em học ở quê,e khóc mẹ lại chửi e bảo e ko khác gì cái lòi nhà nội, e đã rất mệt . Nghĩ đến cảnh phải xa bạn bè môi trường quen thuộc em như mất đi 1 phần linh hồn, e đã cố gắng xin xỏ khóc lóc đủ điêu…4 ngày e sụt 2kg ko ăn uống được gì,mặc dù e thương bà ngoại nội em thật vì ông bà tốt với em lắm bà cũng biết e ko muốn ở đây ban đầu cũng khuyên nhủ em nhưng dần chắc bà thấy e lì thật:) nên cũng có bảo con mà về đó ph học thật giỏi thật ngoan để mẹ đi làm hư thì về nhà bố 2 là về nhà ngoại,mọi ng cho e lời khuyên ạ!
Không riêng gì các em. Chị một con người trưởng thành đã đi được hơn 1/3 cuộc đời, cụ thể năm nay chị 30. Chị nghỉ cv cũ vì bị qrtd, chị vẫn đang thất nghiệp vì không xin được nơi làm. Chị xin bố mẹ chị cho vào làm cùng nhưng bố mẹ chị sợ xấu mặt và vì chị là nữ nên không có việc gì cho chị làm. Chị đón chào ngày mới bởi những ánh mắt, lời nói đay nghiến đến từ phụ huynh chị vì chị thất nghiệp và chưa lấy chồng. Nếu có kiếp sau, chị hy vọng mình sẽ có cuộc đời suôn sẻ hơn, hoặc đầu thai làm kiếp động vật ít cảm xúc hơn để không bị dày vò. 22/5/2026
e thì là hs 213 nhiều lần muốn 44 vì áp lực hc tập từ gđ quá lớn, ah trai thì suốt ngày khó chịu, cáu bẩn, luôn khiến cho e cảm thấy bản thân ko phk là e gái của ah ý, khi e đi lao động ở trg và đi múa nên cs về muộn một tí, ah ý đã gọi cho bố e ở trg nam và bảo vs bố e là e đi chs sau đó bố e ns vs ng bác ở ngoài này và bác ấy đã lm một cái roi mây rất to và gắn định vị vào xe e. Em cố gắng gthich nhg ko một ai tin e đã từng và rất nhiều lần e đã tự lm đau bản thân minh như cắn vào tay hay thậm chí là đập đầu xuống đất. Mn cho e hỏi v là e cs dấu hiệu trầm cảm hay j ko ạ?
2011 áp lực muốn 44
Em có một số biểu hiện của bệnh hưng cảm, nhưng gia đình mặc kệ thậm chí còn chẳng khám, còn gây áp lực lên em, luôn nói em là một kẻ nói dối, bảo em đi chết đi. Em bây giờ không biết bản thân bệnh gì nhưng giờ chẳng muốn sống nữa chỉ muốn kết thúc nhanh nhất thôi
em là trai 12 tuổi áp lực học tập khiến em mệt mỗi quá mẹ em nói em vô dụng mọi người cho em cách tự tử nhanh nhưng không đau ạ em muốn 44 quá :(
Mình 2011 do áp lực gia đình nên muốn 44 chứ mệt mỏi quá sống thêm mệt chứ chả đc j 😭