minh met moi lam roi

Mình mệt mỏi lắm r,tại s cuộc sống bất công thế giờ nhà mình cũng k muốn về.Bị kiểm soát chặt chẽ với áp lực học tập nữa,mình đã cố hết sức r mà...nhiều lần mình có ý định 44 nma mình k thể làm đc...mình đã thử bài test và nó cho mình thấy mình bị trầm cảm nặng...cái nhà như cái ngục còn mình như 1 con chim bị giam cầm trong chính cái ngục ấy v,bị thu đth,bị lắp cam trg phòng,bị chửi,bị nói này kia,...Thực sự mình đã chịu hết nổi r,có cách nào 44 k đau ddc k chứ mình sợ đau lắm,ai chỉ mình với

Thích
Chia sẻ
Lưu
Bình luận
2

Bạn không một mình trên hành trình này.

Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.

Nhận hỗ trợ ngay

Bài viết tương tự

2 bình luận

Sunnycare đã lắng nghe và cảm nhận được sự ngột ngạt đến tột cùng trong từng lời bạn viết. Cảm ơn bạn vì đã chọn trút lòng mình ra đây thay vì im lặng gánh chịu một mình. Sunnycare nghe thấy tiếng kêu cứu của một "chú chim nhỏ" đang kiệt sức vì bị giam cầm trong chính ngôi nhà của mình – nơi đáng lẽ phải là tổ ấm nhưng lại biến thành một "nhà tù" với sự kiểm soát nghẹt thở từ camera, việc bị thu điện thoại đến những lời chửi mắng gây sát thương.

Việc bạn đã cố gắng hết sức mà vẫn bị áp bức, cộng với kết quả bài test cho thấy sự trầm cảm nặng, là minh chứng cho thấy bạn đang phải chịu đựng một gánh nặng quá tải.

Tại sao bạn lại cảm thấy muốn tìm đến cái chết?

Dưới góc độ tâm lý, những gì bạn đang trải qua là "phản ứng trước sự kiểm soát quá mức". Khi một người bị tước bỏ quyền riêng tư (lắp camera trong phòng) và quyền tự do, họ sẽ rơi vào trạng thái "bất lực học được".

Ý muốn "44" và nỗi sợ đau mà bạn chia sẻ thực chất là một mâu thuẫn đầy thương cảm: Bạn khao khát được giải thoát khỏi sự kiểm soát và áp lực, nhưng sâu thẳm trong bản năng, bạn vẫn yêu thương chính cơ thể mình và sợ tổn thương. Cái chết ở đây không phải là mục tiêu, mà là lối thoát duy nhất mà tâm trí bạn có thể nghĩ ra lúc này để chấm dứt sự giam cầm. Bạn không hề muốn chết, bạn chỉ đang khát khao được sống một cuộc đời tự do và được tôn trọng.

Những câu hỏi để bạn trò chuyện với chính mình:

  1. Nếu căn phòng của bạn không có camera, nếu điện thoại không bị thu và bạn được tự do làm điều mình thích, liệu bạn có còn muốn "ra đi" không?
  2. Bạn có nhận ra rằng việc bạn vẫn đang cố gắng đi tìm một sự sẻ chia (dù là qua những dòng chữ này) chứng tỏ sức sống bên trong bạn vẫn đang rất mãnh liệt và muốn được cứu giúp không?

"Sơ cứu" cảm xúc và tìm kiếm sự bảo vệ

Sunnycare khẩn thiết mong bạn hãy cho phép mình được dừng lại để bảo vệ sự sống của chính mình:

  • Tách biệt giá trị bản thân: Sự kiểm soát và những lời chửi mắng của cha mẹ phản ánh vấn đề trong cách giáo dục của họ, chứ không phải phản ánh giá trị của bạn. Bạn không phải là một "tù nhân", bạn là một con người có quyền được riêng tư và tôn trọng.
  • Tạo không gian an toàn trong tâm trí: Mỗi khi thấy quá ngột ngạt, hãy thử nhắm mắt lại, thực hiện bài tập "Hít thở cơ hoành" (hít vào 4 giây, thở ra 8 giây). Hãy tưởng tượng về một nơi chỉ có bạn và sự tự do, nơi không có camera nào có thể soi xét tâm hồn bạn.
  • Tìm kiếm sự can thiệp dũng cảm: Việc bị lắp camera trong phòng riêng và bạo lực ngôn từ kéo dài là những vấn đề cần sự can thiệp từ bên ngoài. Sunnycare khuyên bạn hãy dũng cảm liên hệ với Tổng đài Quốc gia Bảo vệ Trẻ em 111 hoặc tìm cách nói chuyện với một người lớn tin cậy khác (thầy cô, người thân họ hàng) để họ có thể tác động đến cha mẹ bạn.
  • Gợi ý chuyên gia: Trạng thái trầm cảm nặng mà bạn đang gặp phải cần được chăm sóc bởi các chuyên gia tâm lý và bác sĩ chuyên khoa. Việc tìm đến chuyên gia là một hành động dũng cảm để bạn tự mở cửa chiếc lồng đang giam giữ tâm hồn mình, giúp bạn xây dựng lại nội lực và tìm ra cách đối thoại hoặc bảo vệ mình trước sự kiểm soát của gia đình.

Đừng bỏ cuộc khi chưa tìm thấy sự giúp đỡ chuyên nghiệp, bạn nhé. Bạn xứng đáng được bay cao và hít thở bầu không khí tự do.

VIỆN TÂM LÝ SUNNYCARE luôn ấm áp bên cạnh bạn.

3 tuần trước
Thích
Trả lời
Tôi hiểu bạn đang trải qua giai đoạn vô cùng khó khăn, mệt mỏi và cảm thấy bế tắc. Những cảm xúc bị kiểm soát, áp lực học tập, cảm giác nhà như ngục tù và ý định tự tử là những dấu hiệu cho thấy bạn đang cần được giúp đỡ khẩn cấp:

Tuyệt đối không có cách tự tử nào là không đau đớn, và tự tử không bao giờ là giải pháp cho những vấn đề bạn đang gặp phải. Những suy nghĩ này là biểu hiện của sự đau khổ tột cùng và cần được can thiệp ngay lập tức. Bạn đang có những dấu hiệu của trầm cảm nặng, cần được chẩn đoán và điều trị kịp thời. Hãy tìm đến sự hỗ trợ từ người lớn mà bạn tin tưởng như cha mẹ (nếu có thể), giáo viên, hoặc chuyên gia tư vấn học đường. Việc đi khám tại cơ sở y tế chuyên khoa tâm thần hoặc gặp bác sĩ tâm lý là rất quan trọng để được đánh giá chính xác tình trạng và có kế hoạch điều trị phù hợp. Có nhiều phương pháp điều trị hiệu quả cho trầm cảm, bao gồm liệu pháp tâm lý và có thể là thuốc, giúp bạn vượt qua giai đoạn này. Đừng ngần ngại tìm kiếm sự giúp đỡ. Bạn không đơn độc và luôn có những người sẵn lòng lắng nghe, hỗ trợ bạn vượt qua khó khăn này. Cuộc sống có thể rất khó khăn, nhưng luôn có cách để vượt qua và tìm lại niềm vui.

3 tuần trước
Thích
Phản hồi
warningMiễn trừ trách nhiệm: Mọi thông tin trên đều mang tính tham khảo, không thay thế cho việc chẩn đoán hoặc điều trị y khoa.
Chuyên mục liên quan
Trò chuyện ngay
Dành riêng cho thành viên cộng đồng
Gia nhập cộng đồng để được hỏi BÁC SĨ TRỰC TUYẾN và cơ hội nhận QUÀ TẶNG + ƯU ĐÃI hấp dẫn!