Mình có cảm giác muốn chết
mình không có động lực để sống. Từ khi có ý thức mình luôn cảm thấy mình sống rất tạm bợ. Khi còn đi học thì chỉ biết học r về nhà. Ai giao việc gì thì làm việc ấy. Mình có ám ảnh rất lớn về bạo lực gia đình. Tuy trí nhớ của mình không tốt nhưng đến giờ mình chưa bao giờ quên được những lần bị đánh đập. Vì vậy từ nhỏ đến lớn mình không bao giờ có tình cảm với bố. Mình ghét ánh nhìn, ghét giọng nói, ghét cả những lúc say sỉn. Cũng chính vì vậy mà mình rất sợ đàn ông lạ và ghét những người hút thuốc, uống rượu giống bố mình. Mình có biểu hiện muốn chết đi, muốn tự tự vào năm lớp 7, cho đến giờ thỉng thoảng suy nghĩ đó vẫn xoay vòng trong đầu mình. Mình ghét cảm giác bị gia đình quy tội đổ lên đầu mình vì vậy mình không hợp với gia đình mình chút nào. Gần như là không có tình cảm nhưng chỉ có sự trói buộc vì họ đã sinh ra mình. Mình luôn nghĩ là mình kh muốn lập gia đình, không muốn sinh con, không suy nghĩ hi vọng gì về tương lai hết. Nếu thứ duy nhất níu mình chưa đến bước đường cùng là trách nhiệm với cái sự sinh thành của họ. Mình nghĩ mình sẽ làm việc cật lực rồi gửi trả hết tiền nuôi dưỡng cho họ, đến một ngày nào đó thì mình trả luôn cái mạng này cho họ là xong.

































Hi bạn, mình năm nay 35t không biết có lớn hơn bạn không, mình chỉ muốn chia sẻ góc nhìn của mình thôi. Lúc mình còn nhỏ, ba mẹ mình lúc đó cũng không lớn hơn mình bây giờ là bao nhiêu, họ vì áp lực nuôi con (3 chị em ăn học ở SG và mình còn nhỏ ở cùng ba mẹ) nên cũng thường xảy ra cãi vã, mình đã bị ám ảnh, đi đâu cũng rất sợ người khác lớn tiếng, động tay động chân. Khi mình lớn, mình bước ra xã hội, mình gặp rất nhiều người và mình đã tự chọn cho mình cuộc sống trong cộng đồng văn minh và yêu thương, mọi người xung quanh ai cũng rất dễ mến, nhờ vậy những kí ức đó dần đi xa, hoặc khi nhớ lại mình không còn sợ nhiều như xưa nữa. À, bạn biết không bây giờ ba mẹ mình rất yêu thương nhau, còn hơn thuơg yêu những đứa con như tụi mình đó. Vì vậy, mình muốn gửi gắm bạn 1 điều rằng, cuộc sống này rất đáng sống, sống vui là quyết định trên tay mình đó bạn. Chúc bạn mỗi ngày đều bình an.
Bạn à, mình cũng từng là một con người có suy nghĩ cùng hoàn cảnh giống như bạn vậy. Nhưng mỗi lần mình tiêu cực mình thường trốn đi một nơi cách biệt và ko để ai thấy mình, mình tự suy nghĩ rồi tự tạo động lực cho chính bản thân. Vì ngay cả khi mình chỉ bị xước nhẹ thôi cũng đã thấy đau rồi nói gì là cái chết, mình thắc mắc, tại sao mình được sinh ra, tại sao mình phải chết. Mình đang được sống mình nên trân trọng. Mình đã tiêu cực và chống chọi lại mọi suy nghĩ muốn từ bỏ đó sau năm 18 tuổi mình bắt đầu đi làm, mình kết bạn, gặp nhiều kiểu người khác nhau trong xã hội, kiếm một chút vốn để đi xa hơn đi làm rồi tự thưởng cho bản thân bằng những chuyến đi, nhưng món ăn ngon, những bộ đồ đẹp. Loại bỏ mọi thứ tiêu cực sang một bên. Nói mình bất hiếu, không quan tâm bố mẹ cũng được, lâu lâu mình cũng điện về hỏi thăm bố mẹ thôi cũng không còn nhớ nhung hay giận hờn gì họ. Họ cũng cho ta cuộc sống rồi. Tôi của quá khứ: một cô gái năm 10 tuổi tiêu cực vì bị đánh đập bị bố mẹ bao lực tinh thần lẫn thể xác, tiêu cực vì bạn bè chê cười mình xấu xí, thô ráp, năm 15 tuổi tôi vẫn là một kẻ tiêu cực, xấu xí, từng có ý định tự tử nghỉ học, không học cấp 3. Nhưng bằng thế lực nào đó tôi vẫn đi học, phải đi học hết ít nhất là cấp 3。 Một con bé cấp 2-3 đã cãi lại bố mẹ, dù biết mình cãi bố mẹ là sai nhưng mọi thứ không nói ra mà giữ trong lòng sẽ sinh ra uất hận, tự kỷ. Khi không còn chịu được hãy bộc phá ra hết đi, chống lại mọi thứ giành giật cho bản thân mình tốt đẹp hơn, dẹp tan đi những điều không tốt, tôi đã chống lại rồi lại học cách vô cảm hơn ít nói hơn tuy hơi trầm nhưng tôi thấy thoải mái hơn, bình tĩnh hơn, khi tôi bị bố mẹ chửi hay đánh đập tôi sẽ hét lên thật lớn, nói ra tất cả nỗi lòng của mình, mặc kệ ai nghe hiểu hay không, chỉ cần tôi được nói ra rồi, cứ ngang ngược lên, bị đánh bị chửi bị quy tội thì đã sao, tôi có chỗ có lúc để chia sẻ rồi, tôi không sai, tôi không nhận, tôi đối đầu. Tôi cũng thấy bản thân phải có trách nhiệm với gia đình nên đã đi kiếm tiền từ năm 18 t sau khi học cấp 3, sau đó tôi lại không phục thấy tiếc nuối cho bản thân, tôi tự kiếm tiền , tự tiết kiệm để đi học thêm tiếng Trung, kiếm công việc tốt hơn, sau đó tôi tiếp tục hiện tại đang chuẩn học đại học. Học chính là con đường giúp chính tôi và những người đang tiêu cực như bạn trở nên tốt hơn. Đôi khi hãy dừng lại một chút, chậm lại nhìn vào một góc bầu trời rồi tự hỏi xem: Còn bao nhiêu góc trời khác ta chưa nhìn thấy, còn bao nhiêu sắc thái nữa mà ta chưa gặp, sao ta phải chết khi ta đang được sống và còn được khám phá?
Việc bạn cảm thấy bị trói buộc, không muốn lập gia đình hay có con, và thậm chí có ý định trả lại "cái mạng" cho gia đình cho thấy bạn đang chịu đựng một gánh nặng tâm lý rất lớn. Những cảm xúc này không phải là lỗi của bạn và hoàn toàn có thể được điều trị. Bạn cần tìm kiếm sự hỗ trợ từ chuyên gia tâm lý hoặc bác sĩ tâm thần càng sớm càng tốt. Họ sẽ giúp bạn nhận diện rõ hơn tình trạng của mình, tìm ra nguyên nhân sâu xa và đưa ra phác đồ điều trị phù hợp. Đừng ngần ngại chia sẻ những điều này với người có chuyên môn, vì đó là bước đầu tiên và quan trọng nhất để bạn có thể thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực và tìm lại ý nghĩa cuộc sống. Cuộc sống của bạn rất quý giá và bạn xứng đáng được sống một cuộc đời hạnh phúc hơn.
Chuyên mục liên quan