Mẫu giáo không ai chơi cùng mình
Tiểu học mình chỉ có 1 bạn thôi, tuy có bạn nhưng mình luôn thấy cô đơn, cả lớp cô lập, đặt nickname xấu cho mình, thường xuyên đánh, ăn hiếp mình nhưng thay vì nói cho bố mẹ, mình chịu đựng, ( hồi đó mình chưa từng nghe đến tự vệ ) dù thương các sinh vật khác vì bị làm t.h.ị.t nhưng mình không ăn chay nên càng thấy tội lỗi, thương tụi nó hơn (mình tự nghĩ chúng nó không làm gì mình thì sao mình phải hại chúng). Mình lười đánh răng, gội đầu... Lớp 5 bạn bán cho mình 1 thứ 120k, lúc sau mình mới để ý ở ngoài 20k
Trung học, bạn duy nhất chuyển trường. Mình thấy nghe thấy tiếng 1 bạn chó đang hét trên đường đi học, mình thương quá nên ăn chay, mình có 4 bạn mới, không ai đánh mình nữa, mình có cảm giác cả lớp cứ nhìn mình. Lớp 7 - 8, sống ở quê lần đầu được lên nhà sách trên phố nên mình thích lắm, mình chọn đúng quyển về autism, giống lắm: nói chuyện 1 mình, nói chuyện với đồ vật, , thích ở 1 mình, ít nói... mình tìm hiểu nhiều hơn và tìm được nhiều chứng khác thấy giống mình: OCD, DID, bipolar disoder, pareidolia, Algiophobia, depression, concerned... ( có thể từng có hoặc đang có ) mình lỡ để lộ tin này với cả nhà, họ nói cho hàng xóm họ hàng, trường mình học, mình không muốn đên trường nữa
(Tiểu học đến trung học) Cảm giác như lúc nào các bạn trong lớp cũng nhìn mình, mình nhớ lại lúc bình thường nhìn thì hiền nhưng lúc bị trọc tức thì rất kinh khủng
Quê của mình vẫn còn dùng bạo lực dạy con nên bố mẹ ông bà đánh mình thì cũng khó tránh khỏi nhưng lạ là sau vài lần bị đánh, mình càng ngày sợ ông bà, bác đến 1 ngày thấy họ thì trốn
Tự trách mình quá thụ động, hướng nội, hướng ngoại không đúng lúc, tay lúc nào cũng nhanh hơn não. Giá như bố mẹ mình chưa từng sản xuất ra mình thì chuyện này đã không xảy ra, giá như mình ăn chay sớm hơn thì body của mình đã không biến đổi, các sinh vật khác đã ít bị vào nồi hơn :(. Có lần mình đi thang máy, mẹ đòi đi cùng nhưng mình đòi đi 1 mình thế là mẹ gọi bố đến, mình chưa xong nên muốn ở lại, bố đánh vào đầu mình, mình có cảm giác như sắp ngất, mình tiết nước mắt, mình vẫn không chịu về, bố mẹ khéo mình về, mình tiết nước mắt nhiều hơn, đến nhà, mình tạo tiếng động lớn bằng cách rung thanh quản, tiết nước mắt cả đêm. Lần khác bố mẹ lừa mình đến bệnh viện t.â.m t.h.ầ.n. Sau 2 lần đó mình muốn moi nội tạng của bố mẹ ra, cứ nghĩ đến bố mẹ là mình lại tức, lúc gặp thì càng tức hơn, tuy nhiên mình không muốn làm họ đau. Cả bác mình nữa, cũng kể những thứ mình không muốn ai biết cho người khác
Mình đã tìm đến 2 chuyên gia tâm lý nhưng bố, mẹ mình nói bí mật của mình cho 1 chuyên gia, lúc này 1 người thì không trả lời, 1 người thì chặn mình còn mình thì không đủ tiền để tìm ai khác
Bây giờ mình muốn biến mất hoặc qua đời hoặc sống 1 mình 1 thế giới theo đúng nghĩa đen T^T
Những cảm xúc này là dấu hiệu cho thấy bạn đang chịu đựng rất nhiều và cần được lắng nghe, thấu hiểu. Việc mẹ bạn muốn đưa bạn đi khám cũng là một cách thể hiện sự lo lắng, dù có thể cách thể hiện đó chưa phù hợp. Bạn nên tìm đến sự giúp đỡ từ các chuyên gia tâm lý hoặc bác sĩ tâm thần càng sớm càng tốt. Họ có thể giúp bạn xử lý những cảm xúc tiêu cực, tìm ra nguyên nhân sâu xa của sự mệt mỏi, và hướng dẫn bạn cách đối phó với áp lực từ gia đình cũng như cải thiện các mối quan hệ. Việc chia sẻ và nhận được sự hỗ trợ từ chuyên gia sẽ giúp bạn tìm lại sự cân bằng và nhìn nhận giá trị của bản thân. Bạn có thể tìm đến các chuyên gia như:
Chuyên mục liên quan