em nên làm gì ạ
em muốn xin một vài lời khuyên và sự trợ giúp về vấn đề của em
em năm nay 14 tuổi, mỗi sáng mở mắt ra, em đều chẳng còn một động lực nào để sống nữa, cảm giác nó trống rỗng và em thấy cơ thể như bị kiệt sức hoàn toàn.
em luôn luôn cảm thấy thất vọng, buồn chán và khó chịu trong người. em còn dễ nổi nóng hơn với mọi người xung quanh( hoặc có lẽ em ở tuổi đang lớn nên đó là một sự thay đổi bình thường). tuy nhiên, càng ngày các triệu chứng ấy của em càng nghiêm trọng hơn, chỉ một hành động nhỏ cũng có thể làm cho em nổi cáu và bộc phát nó ra ngoài bất cứ lúc nào, em chọn xả giận lên đồ vật xung quanh như đập, ném hoặc có hành vi tự làm hại bản thân như cào, cấu, rạch, cắn. em còn bị rối loạn về giấc ngủ, em thường xuyên bị mất ngủ hoặc chỉ ngủ được những giấc ngắn, có những đêm em còn thức trắng tới sáng. bên cạnh đó, em còn gặp tình trạng ảo giác, ảo thanh. em thường hay nghe thấy có ai đó gọi tên mình, nhưng khi kiểm tra lại không có ai cả, trong đầu em xuất hiện nhiều giọng nói khác nhau. có những lúc, em nhìn ra những khuôn mặt người trên đồ vật, bức tường và trong bóng tối, những khuôn mặt ấy méo mó và rất đáng sợ làm em không dám nhắm mắt. em sợ tiếng ồn lớn vì nó làm em cảm thấy bất an, lo lắng, em cũng không biết vì điều gì nữa. tình trạng này đã đi theo em 4-5 năm nay rồi, suy nghĩ tự tử vẫn luôn ở trong đầu em, vì em quá nhỏ nên mọi người sẽ nghĩ em quá bồng bột, nhà em theo tư tưởng cổ hủ nên không quan tâm đến vấn đề này và luôn luôn chỉ trích em vì sao em không mạnh mẽ hơn, không phải là em không sợ chết, em sợ chết lắm, nhưng để sống tiếp với những thứ đang diễn ra hàng ngày với em thì em không thể nào chịu đựng nổi nữa, mọi chứ chèn ép em quá mức,em sợ. giờ em không biết mình tương lai mình sẽ ra sao nữa, em thấy mình chỉ đang cố gắng tồn tại vì mọi người muốn thế, mệt lắm
Ở tuổi 14, việc xuất hiện những cảm xúc thất thường là điều có thể xảy ra, nhưng những gì em mô tả có thể là biểu hiện của trầm cảm – một rối loạn cần được chú ý. Trầm cảm không chỉ là buồn rầu mà còn ảnh hưởng đến suy nghĩ và cách em nhìn nhận cuộc sống. Điều quan trọng nhất bây giờ là em cần tìm kiếm sự giúp đỡ từ chuyên gia càng sớm càng tốt. Em có thể chia sẻ những điều này với một người lớn mà em tin tưởng trong gia đình, thầy cô giáo, hoặc bất kỳ ai có thể hỗ trợ em đến gặp bác sĩ tâm lý hoặc chuyên gia sức khỏe tâm thần. Họ sẽ lắng nghe em, đánh giá tình trạng của em một cách chính xác và đưa ra phương pháp điều trị phù hợp, có thể là liệu pháp tâm lý hoặc các hỗ trợ khác. Em không hề làm phiền ai cả, và việc em chia sẻ những cảm xúc này là một bước rất dũng cảm và quan trọng để em có thể tìm lại niềm vui và sự lạc quan trong cuộc sống. Đừng giữ những cảm xúc này một mình nhé.
Chuyên mục liên quan