Có cách nào giải thoát nhanh mà không đau không ạ?
Em tên Hồng Minh, hiện tại 211.Năm e lớp 6, e bị blhđ, lúc đó e áp lực lắm,bị bbè gọi bằng đủ thứ biệt danh,kiểu e hc cx đc nên càng bị to6 ý, kéo dài đến đầu năm lp8, khiến e sợ xã hội,nhạy cảm.Hè lớp 7 lên 8 là khoảng thgian khủng hoảng nhất vs e khi gđ vừa xảy ra biến cố, vừa bị blhđ...Đến đầu lp8, bnó cx ngỏ ý chs lại vs e, nhma phải đến đầu hk2 e ms lm quen lại đc vs mng, nhma vẫn sợ xh và nhạy cảm.Gđ thì lục đục, sau khi nội e mất, mọi thứ trở nên tồi tệ, gđ cãi nhau triền miên, mẹ ngoại tình(e bt,nhma k nói).Lúc đó e còn nhỏ ý, chx đủ nhận thức nên ms kể cho bố e, v e có sai k?(lúc đó e ms 13,12 tuổi)...Sau dần e ms hiểu vì s lại v, e ân hận lắm.Gđ e rơi vào cảnh nợ nần(9 số 0), bố đánh mẹ(trc mặt em), nói nhx điều k nên nói trc mặt con cái(nói mẹ e là con đix, bú cawcj thằng khc các thứ,..) dù bt e đg ôn thi c3, nhiều lúc e vừa lm bài e vừa khóc,..E thương mẹ lắm, từ nhỏ e ở vs mẹ, bố e ít khi về, nhưng mà e áp lực lắm r, e còn a2, ổng thw e lắm, nhma...e k thể chịu nỗi,có đôi lúc bố e đi nhậu về, nhốt 2 mẹ con e ở ngoài(có lúc nhốt mình e), e sợ lắm, thân cgái e cx kbt lmj, e tìm thấy sự an ủi vào việc ăn, lúc e ăn rất nhiều,lúc e lại k ăn dù chỉ 1 miếng, cả vc sống trg thgiới của riêng e(e thích đọc truyện lắm...).Nhma, e vẫn k có k gian riêng vì cửa phòng e k có chốt,e sợ nhx lúc ổng đi nhậu về lắm,...
Em thương mẹ em lắm, em có con bạn thân, nó biết chuyện nhà em,em thấy nó thương em lắm(hay cho đồ ăn, ít khi nhắc về gđ e,...), anh 2 em cũng thương em....nhưng em mệt lắm rồi, em chỉ muốn ngủ mãi mà không dậy

































Tuyệt đối không có cách "giải thoát nhanh mà không đau" nào là giải pháp cho những vấn đề bạn đang đối mặt. Những suy nghĩ này là biểu hiện của sự đau khổ tột cùng và trầm cảm, một tình trạng sức khỏe tâm thần có thể điều trị được. Những cảm xúc sợ xã hội, nhạy cảm, thay đổi thói quen ăn uống (ăn rất nhiều hoặc không ăn), và việc muốn sống trong thế giới riêng của bạn đều là những dấu hiệu cho thấy bạn đang gặp phải các vấn đề tâm lý nghiêm trọng như trầm cảm hoặc rối loạn lo âu. Bạn không hề đơn độc và những gì bạn trải qua không phải là lỗi của bạn. Việc bạn kể cho bố về chuyện của mẹ khi còn nhỏ không phải là sai, đó là cách một đứa trẻ tìm kiếm sự giúp đỡ trong một tình huống quá sức chịu đựng. Điều quan trọng nhất bây giờ là bạn cần tìm kiếm sự hỗ trợ chuyên nghiệp. Hãy mạnh dạn chia sẻ với một bác sĩ tâm lý hoặc chuyên gia tâm thần. Họ sẽ lắng nghe bạn một cách thấu đáo, giúp bạn hiểu rõ hơn về tình trạng của mình và đưa ra các phương pháp trị liệu phù hợp để bạn có thể vượt qua giai đoạn khó khăn này. Bạn có một người bạn thân và một người anh trai rất thương bạn. Hãy mở lòng chia sẻ với họ, họ có thể là nguồn động viên và hỗ trợ tinh thần quý giá. Đừng ngần ngại tìm đến sự giúp đỡ. Mọi chuyện có thể tốt đẹp hơn, bạn xứng đáng được sống một cuộc đời bình yên và hạnh phúc.
Chuyên mục liên quan