Xin chào, con tên là Nguyên, vùa tròn 12 tuổi
Xin chào, con tên là Nguyên, vùa tròn 12 tuổi vào mấy ngày trước. Con cảm thấy con là một người vô hình trong chính ngôi nhà của con. Con làm gì ba mẹ cũng nói con sai. Việc con không làm ba mẹ cũng mắng, ba mẹ chỉ quan tâm em thôi chẳng nghĩ tới cảm xúc của con. Từ bạn bè, điện thoại, tới các hoạt động đời sống riêng tư ba mẹ lúc nào cũng hỏi không cho con đời sống riêng. Con như một mô hình muốn đánh thì đánh, muốn sai vặt thì sai, muốn mắng thì mắng, muốn nhào nặng con thành một người vô cảm không bạn bè. Khi con kể chuyện cho ba mẹ nghe ba mẹ không an ủi con mà còn mắng con đủ thứ. Con từng nhiều lần muốn nhắn mắt xuôi tay, muồn từ bỏ thế giới, muốn tự tử, nếu ba mẹ không cho con không gian riêng, không cho con cảm giác an toàn thì thà không sinh con ra còn hơn. "CON GHÉT BA MẸ, BA MẸ KHÔNG QUAN TÂM TỚI CON."

































Nguyên ơi, điều quan trọng nhất lúc này là con cần biết rằng con không hề đơn độc và những cảm xúc của con là hoàn toàn hợp lý. Con không sai khi cảm thấy như vậy. Con cần được lắng nghe và được giúp đỡ. Ba mẹ con có thể đang đặt kỳ vọng quá cao hoặc quản lý con quá mức mà không nhận ra điều đó đang gây áp lực lớn cho con, như đoạn văn đã đề cập: "phê phán nhiều hơn khen ngợi, chỉ tập trung vào sai lầm của con" hay "quản lý con quá mức, can thiệp vào mọi hoạt động hàng ngày". Việc so sánh con với em hoặc không cho con không gian riêng tư cũng là những yếu tố gây căng thẳng. Con hãy tìm một người lớn mà con tin tưởng để chia sẻ những điều này ngay lập tức, có thể là thầy cô giáo, ông bà, cô chú, hoặc một người thân khác. Họ có thể giúp con nói chuyện với ba mẹ hoặc tìm kiếm sự hỗ trợ chuyên nghiệp. Con cũng có thể thử viết một lá thư cho ba mẹ để bày tỏ tất cả những cảm xúc của mình một cách bình tĩnh, để ba mẹ có thể đọc và hiểu con hơn. Nguyên hãy nhớ rằng con rất quan trọng và xứng đáng được yêu thương, tôn trọng. Đừng giữ những suy nghĩ tiêu cực đó một mình. Hãy tìm kiếm sự giúp đỡ, con nhé.
Chuyên mục liên quan