Em là một học sinh, và em thật sự đang cảm thấy rất mệt mỏi với chính bản thân mình.
Em thường xuyên bị mất bình tĩnh khi phải đứng trước lớp, nói chuyện với người khác, hay chỉ đơn giản là lúc có ai nhìn em quá lâu. Dù em học, em hiểu bài, nhưng đến lúc cần thể hiện thì đầu óc em trống rỗng, tay run, lời nói vấp, ghi sai những chỗ không đáng sai.
Điều khiến em kiệt sức là: em biết mình có cố gắng, nhưng em luôn cảm thấy chưa đủ. Em lúc nào cũng tự đặt ra kỳ vọng cao, rồi tự so sánh với người khác, rồi lại tự trách mình vì đã không làm tốt.
Em rất dễ buồn, và hay bị ám ảnh bởi những lỗi nhỏ, bởi ánh mắt, thái độ, hay lời góp ý từ người khác. Em cứ nghĩ đi nghĩ lại về những chuyện đó, cảm giác như bản thân quá tệ, quá vô dụng. Có những lúc cảm xúc tiêu cực trong em dồn nén đến mức chỉ muốn biến mất, hoặc tự làm đau để giải thoát.
Em không chia sẻ được với nhiều người, bởi vì em là người hướng nội và rất khó trong giao tiếp. Em không hiểu vì sao người khác có thể dễ dàng bắt chuyện, làm quen, còn em thì luôn cảm thấy gượng gạo và sượng sùng. Em đã thử cởi mở hơn, nhưng càng cố lại càng thấy không tự nhiên. Lâu dần, em hình thành thói quen né tránh xã hội, tránh tiếp xúc, và điều đó khiến em lại càng cô lập hơn.
Có những hôm em chỉ ngồi một mình và cảm thấy bản thân như một người lạc lõng, khó hòa hợp với mọi người.
Cảm xúc của em thay đổi thất thường, có lúc vui, nhưng rồi chỉ cần một điều nhỏ cũng có thể khiến em rơi xuống rất nhanh. Và những cảm xúc tiêu cực đó cứ nằm trong lòng em rất lâu – không ai thấy, không ai hiểu, nhưng em thì lúc nào cũng thấy nặng.
Em không rõ mình bị gì, nhưng em chỉ muốn ai đó hiểu được rằng em đang rất mệt. Không phải là lười, không phải là bốc đồng – mà là em đang gồng lên từng chút một để không gục ngã, và em đã mệt thật sự.
Mọi người ai từng trải qua cho em lời khuyên và cách khắc phục với ạ
Những cảm xúc này cho thấy em đang phải đối mặt với áp lực tâm lý lớn, có thể liên quan đến cảm giác bị bỏ rơi, thiếu tự tin và nhạy cảm với chỉ trích. Để vượt qua giai đoạn này, điều quan trọng là em cần cho phép bản thân cảm nhận và thể hiện cảm xúc của mình, thay vì cố gắng kìm nén. Em nên tìm đến sự hỗ trợ từ chuyên gia tâm lý hoặc bác sĩ tâm thần để được lắng nghe, chia sẻ và nhận lời khuyên phù hợp. Họ có thể giúp em hiểu rõ hơn về những cảm xúc của mình, học cách đối phó với áp lực từ người khác và xây dựng lại sự tự tin. Ngoài ra, em có thể thử viết ra những suy nghĩ và cảm xúc của mình, hoặc chia sẻ với một người thân thiết mà em tin tưởng. Hãy nhớ rằng, việc chăm sóc sức khỏe tinh thần cũng quan trọng như sức khỏe thể chất. Đừng ngần ngại tìm kiếm sự giúp đỡ chuyên nghiệp để em có thể tìm lại sự bình yên và hạnh phúc cho bản thân.
Chuyên mục liên quan