Chet có hết ?
Gđ đã có rất nhiều biến cố trong cuộc sống
Qua 2 đợt dịch thủy đậu và covid19 gđ e kinh tế vô cùng bất ổn
E là con thứ trong gđ nay đag học cấp 3, bố và mẹ là người bắc và vào hcm lập nghiệp. Không tự nhiên e lại kể chuyện này, sự khác biệt giữa ng nam kẻ bắc quá lớn khiến việc e hoà tan với môi trường trong nam vô cùng khó khăn, 10 năm học e đã rất tủi thân, chật vật, lo sợ cảm giác bị xa lánh tách biệt; cũng vì vậy mà e nhận ra vì sao ng dân trong này luôn có định kiến về miền bắc, tính tình và nhận thức 2 miền như 2 thái cực đối lập nhau
Em đã sống.. à không hẳn nhưng thật sự vì ở nhà thì định kiến cổ hủ của bố mẹ từ cách đối nhân xử thế đến thành tích học tập hay giá trị bản thân khi là 1 đứa con gái, ra ngoài thì định kiến về người Bắc, thành tích tính tình tâm lý như thế nào. Dần dần e thấy e không còn được bình thường nữa
Khoảng thời gian thi tuyển sinh vào c3 e chỉ biết nằm, ngủ miên man đắm chìm vào trong khoảng không tối đen vô định. Không còn hứng thú đi học, về nhà, hay giải trí. Mỗi sáng thức dậy cảm giác như cực hình, thở ra hít vào bước đi ngồi học như một hình thức tra tấn tinh thần ăn mòn sức khỏe mình. Mệt mỏi, dù ngủ đủ.. dư giấc nhưng luc nào cũng trong trạng thái thiếu ngủ, kiệt quệ tinh thần,mệt mỏi đau đầu. Đôi khi buồn nôn khi thấy choáng váng. Còn hành động cấu xé da tay, chân của e, nó bắt đầu khi e lên lớp 2, khi được xếp kín lịch học từ môn văn hoá đến môn năng khiếu, khi bị so sánh với chị cả và em trai duy nhất của dòng họ nội.
Đỉnh điểm là khi e xé da không còn rỉ máu như trước nữa mà trông kinh hơn. Hôm đấy em chỉ biết ngồi quỳ dập đầu xuống đất và bờ tường sau lưng liên tục. Đầu cứ gáo thét đanh tai đanh óc 2 từ tại sao liên hồi. Tay cấu chặt vào da đầu r cào mặt cào chân như dại.. kinh khủng quá..
Bây giờ nhớ lại e chỉ mong bản thân hiện tại đừng tự dồn mình vào đường cùng như thế một lần nào nữa. Tự kết chấm hết đời mình e đã nhiều lần đắn đo nhưng thật sự e đi r mẹ sẽ ra sao khi bố và mẹ cách nhau 24tuổi, thằng em mới 10t phải sống như thế nào, chị hai sẽ kiệt quệ ra sao, gồng đến bao giờ với cơn rối loạn cảm xúc với tăng động?
Em không nỡ buông đi khi mọi thứ cứ tệ hơn như lao dốc như vậy
Em bây giờ vẫn có hành vi cấu xé da tay trong vô thức lúc suy nghĩ nhiều hay tư duy làm gi đó và cả lúc bình thường.
E cảm thấy dạo gần đây mọi thứ đang dần tệ hơn và.. e không muốn đầu lại sưng lại máu mủ hay kinh khủng hơn cả thế nữa
Em không hỏi liệu cả đời không rực rỡ thì sao, em hỏi nếu ngày mai em không thể tốt hơn hôm nay được một chút, phải chăng e tồn tại đã là sai trái và sự có mặt của e trên đời là 1 điều điên rồ, ấu trĩ nhất chưa?

































Bạn không hề đơn độc và những gì bạn đang cảm thấy không phải là sai trái. Việc bạn nhận ra mình không còn được bình thường và tìm kiếm sự giúp đỡ là một bước rất quan trọng và dũng cảm. Với những triệu chứng như mất hứng thú, mệt mỏi kéo dài, suy nghĩ tiêu cực, tự làm đau bản thân và có ý định tự tử, bạn cần được thăm khám và đánh giá bởi chuyên gia tâm lý hoặc bác sĩ tâm thần càng sớm càng tốt. Họ sẽ giúp bạn xác định chính xác tình trạng và đưa ra phác đồ điều trị phù hợp. Đừng ngần ngại chia sẻ những điều này với người lớn mà bạn tin tưởng trong gia đình hoặc nhà trường để nhận được sự hỗ trợ đưa bạn đi khám. Việc điều trị sớm sẽ giúp bạn vượt qua giai đoạn khó khăn này và tìm lại sự bình yên trong cuộc sống.
Chuyên mục liên quan