mình không có động lực để sống. Từ khi có ý thức mình luôn cảm thấy mình sống rất tạm bợ. Khi còn đi học thì chỉ biết học r về nhà. Ai giao việc gì thì làm việc ấy. Mình có ám ảnh rất lớn về bạo lực gia đình. Tuy trí nhớ của mình không tốt nhưng đến giờ mình chưa bao giờ quên được những lần bị đánh đập. Vì vậy từ nhỏ đến lớn mình không bao giờ có tình cảm với bố. Mình ghét ánh nhìn, ghét giọng nói, ghét cả những lúc say sỉn. Cũng chính vì vậy mà mình rất sợ đàn ông lạ và ghét những người hút thuốc, uống rượu giống bố mình. Mình có biểu hiện muốn chết đi, muốn tự tự vào năm lớp 7, cho đến giờ thỉng thoảng suy nghĩ đó vẫn xoay vòng trong đầu mình. Mình ghét cảm giác bị gia đình quy tội đổ lên đầu mình vì vậy mình không hợp với gia đình mình chút nào. Gần như là không có tình cảm nhưng chỉ có sự trói buộc vì họ đã sinh ra mình. Mình luôn nghĩ là mình kh muốn lập gia đình, không muốn sinh con, không suy nghĩ hi vọng gì về tương lai hết. Nếu thứ duy nhất níu mình chưa đến bước đường cùng