Trầm cảm
Tôi đã cố gắng rất nhiều, đã nhẫn nại đến mức kiệt cùng. Tôi thấy mình như bị mắc kẹt trong một trò đùa của số phận, nơi mà càng nỗ lực sống tốt, tôi lại càng nhận về những nỗi đau không tên và sự trống rỗng đến lạ kỳ.Tôi nhìn xung quanh, thấy mọi người dường như đều có một lối đi, còn tôi thì cứ đứng yên giữa mớ hỗn độn này. Tôi thấy bất công vì tại sao tâm trí tôi lại cứ phải chịu đựng những cơn sóng dữ, trong khi tất cả những gì tôi mong cầu chỉ là một chút bình yên giản đơn. Lúc này, tôi không muốn nghe những lời khuyên sáo rỗng. Tôi chỉ muốn thừa nhận rằng tôi đang rất mệt và tôi thấy thế gian này thực sự chẳng công bằng với tôi chút nào.



































