Cảm thấy mình thật kém cỏi bị so sánh
Tôi là tuyết tôi còn biết mình muốn làm gì và điều tôi muốn là biến mất ai cũng nói tôi vô dụng từ một người hướng ngoại tôi trầm lặng hơn gia đình bất hạnh nên đè nặng mọi thứ lên tôi khi tôi tôi ngày càng mệt nghỉ nhiều tôi nghĩ tôi sẽ nghỉ học luôn nhưng họ ép tôi đi học tôi đã đi học đều hơn nhưng mấy hôm nay tôi nghỉ ốm vậy mà họ nghĩ tôi lại muốn nghỉ lúc đó tôi có dấu hiệu trầm cảm nhưng họ nói tôi trầm cảm thì ko được cầm điện thoại biết sớm tôi như vậy họ đã bóp chết tôi tôi biết điều này họ muốn tốt cho tôi cái lúc tôi định nghỉ á gia đình tôi có hỏi mẹ tôi là chủ yếu mẹ tôi hỏi được một lúc thì cáu gắt lên tôi rất mệt ko chỉ như vậy hiện nay dù tôi làm đúng hay sai bị hiểu sai tôi cũng ko còn ý chí gì nữa ko giải thích và giờ tôi nghĩ nếu họ ép tôi lần nữa tôi sẽ ra đi dù sao nuôi tôi họ cũng chỉ tốn gạo gia đình tôi nói rồi tôi nên chết đi ko nên sinh ra tôi









































