Xin chào, con tên là Nguyên, vùa tròn 12 tuổi vào mấy ngày trước. Con cảm thấy con là một người vô hình trong chính ngôi nhà của con. Con làm gì ba mẹ cũng nói con sai. Việc con không làm ba mẹ cũng mắng, ba mẹ chỉ quan tâm em thôi chẳng nghĩ tới cảm xúc của con. Từ bạn bè, điện thoại, tới các hoạt động đời sống riêng tư ba mẹ lúc nào cũng hỏi không cho con đời sống riêng. Con như một mô hình muốn đánh thì đánh, muốn sai vặt thì sai, muốn mắng thì mắng, muốn nhào nặng con thành một người vô cảm không bạn bè. Khi con kể chuyện cho ba mẹ nghe ba mẹ không an ủi con mà còn mắng con đủ thứ. Con từng nhiều lần muốn nhắn mắt xuôi tay, muồn từ bỏ thế giới, muốn tự tử, nếu ba mẹ không cho con không gian riêng, không cho con cảm giác an toàn thì thà không sinh con ra còn hơn. "CON GHÉT BA MẸ, BA MẸ KHÔNG QUAN TÂM TỚI CON."