Tâm sự của 1 người mẹ:
"Nếu bị chồng đánh. Đánh một lần, đánh hai lần, đánh ba lần, bạn lu loa lên, nhất định sẽ được khuyên: “ly dị đi”. Nếu bạn đánh con, đánh một lần, đánh hai lần, đánh n lần thì cũng chẳng ai bảo nó bỏ mẹ đi.
Ở cơ quan tranh cãi với đồng nghiệp, bạn ức sôi máu muốn đấm cho họ phát mà tay chỉ nắm chặt không dám đấm. Mang cục tức về nuốt.
Về nhà con lèo nhèo đòi cái cái nọ cái kia, là bạn điên máu cho con cái tát không nhân nhượng. Vì con không to như chồng. Vì con không "gây khó dễ" được cho ta như đồng nghiệp.
Trẻ con thì rất phiền phức. Sự phiền phức đó lại không hẳn là do chúng. Ta chọn sinh ra chúng chứ chúng đâu chọn nhảy vào đời ta. Ta có thể cân đo đong đếm sắp xếp thứ tự ưu tiên và quyết định sẽ dành cho con bao nhiêu phần trăm thời gian, chứ con đâu biết mẹ ra khỏi cánh cửa kia rồi sẽ về, bố làm xong việc này sẽ chơi với con.
Vì ta có thế giới với công việc, với shopping, với các mối quan hệ, với cái chân đi bất cứ đâu, chứ