Chào bác sĩ,
em của con năm nay 4 tuổi, cơn hơn em 15 tuổi. Vì con thường xuyên đo học xa nhà nên chỉ ở gần em vào cuối tuần. Trước đây con cũng không ở gần e nhiều, do mẹ đi làm xa nên em theo mẹ. Mỗi lần con ăn cơm hay tiếp xúc với em , em đều trở nên lầm lầm lì lì, nói không nói, hỏi thì chỉ dám trả lời bé xíu , ngăns gọn. Con có đánh đau nhưng em nó cũng không khóc, mắt chỉ rưng rưng 1 tý rồi thôi. Bình thường như những đứa trẻ khác ở nhà con thì chúng nó đều khóc to khi bị đánh 2 3 cái đầu rồi. Nhưng con có đánh em rất lâu mà nó vẫn không khóc. Con cảm giác em nó không muốn tiếp xúc hay gần gũi với con, cứ luôn có khoảng cách. Đó là khi ở với con, nhưng khi ở với mẹ hay mấy trẻ cùng trang lứa thì em lại như thành 1 con người khác, vui vẻ, nói nhiều, nói to, thoải mái, kiểu hướng ngoại luôn ấy ạ.
con không biết phải như nào với em để em có thể thoải mái, vui vẻ với con như với mẹ hay mấy đứa đồng trang lứa với nó. Bác sũ cho con lời khuyên ạ.
con cảm ơn nhiều