Phân biệt trẻ “hiếu động” hay “tăng động giảm chú ý”

Tác giả: Tham vấn y khoa: Lê Thị Mỹ Duyên

Hiện nay, hẳn bạn đã nghe rất nhiều về căn bệnh tăng động giảm chú ý (ADHD) ở trẻ em. Thông thường, khi quan sát con mình nhanh nhẹn và năng động, bố mẹ hẳn sẽ không nghĩ rằng trẻ mắc bệnh tăng động giảm chú ý. Một số bố mẹ khi thấy con mình chạy nhảy và quá hiếu động lại lo lắng trẻ bị tăng động. Vậy phải làm sao để phân biệt giữa trẻ năng động và trẻ bị tăng động giảm chú ý?

Trẻ trông có vẻ rất nhiều năng lượng và vô cùng hoạt bát không nghĩa là trẻ bị ADHD và ngược lại, khi trẻ mắc bệnh ADHD không hẳn sẽ rất hiếu động. Vì vậy, rất nhiều trường hợp bố mẹ nhầm lẫn giữa hiếu động và tăng động. Trẻ mắc bệnh này cũng có thể sẽ biểu lộ năng lượng thấp kết hợp với lơ là, khó tập trung chú ý cùng những triệu chứng khác.

Những dấu hiệu chứng tỏ trẻ bị tăng động giảm chú ý

Nếu bé gặp khó khăn trong việc kiểm soát mức độ các hoạt động bình thường của cơ thể, có thể trẻ đã bị tăng động. Điểm mấu chốt giúp bạn phân biệt giữa trẻ hiếu động và tăng động là trẻ bị tăng động thường mất khả năng học tập và hoạt động như trẻ bình thường. Tuy nhiên, tính hiếu động quá mức cùng một số triệu chứng cơ bản như bốc đồng và thiếu tập trung thật ra chỉ là bề nổi của căn bệnh này. Có thể trẻ sẽ có thêm một số triệu chứng khác không rõ ràng như:

  • Khó khăn trong quá trình xử lý thông tin. Trẻ có thể sẽ không thể chậm lại để xử lý thông tin một cách chính xác và điều này dẫn đến những vấn đề trong lớp học khi trẻ được yêu cầu phải phản ứng nhanh và chính xác theo những gì giáo viên đang hướng dẫn;
  • Khó khăn khi điều chỉnh cảm xúc và dễ cáu giận. Những triệu chứng này có thể khiến trẻ gặp vấn đề trong các mối quan hệ xã hội, khiến trẻ có cảm giác bị cô lập và tổn thương;
  • Khó khăn đối với việc sắp xếp, lên kế hoạch, chú ý và ghi nhớ các chi tiết. Những điều này có thể khiến trẻ gặp vấn đề trong sinh hoạt hàng ngày lẫn việc học tập ở trường, vì thậm chí môn thể dục ở trường học cũng đòi hỏi các bé cần phải có sự chuẩn bị, ghi nhớ những gì đã được dạy và thực hiện đúng cách;
  • Có xu hướng phát triển chậm so với các bạn đồng trang lứa. Vì vậy, khi quan sát một đứa trẻ vị thành niên mắc bệnh này, bạn sẽ thấy trẻ giống một đứa trẻ nhỏ hơn là một thiếu niên đang phát triển. Điều này có nghĩa thậm chí khi là một thiếu niên, trẻ bị ADHD vẫn thiếu kỹ năng suy xét để đưa ra những lựa chọn trong việc chọn bạn, khi gặp phải khó khăn hay khi phải đối mặt với tình huống nguy hiểm.

Ngoài ra, nếu con bạn rất hiếu động và không bao giờ có thể ngồi im một chỗ, có thể đó là dấu hiệu của trẻ mắc bệnh ADHD. Tuy nhiên, nếu trẻ cũng có thể kiểm soát cảm xúc, chú ý và đáp lại chính xác những gì được hỏi ở trường học và ở nhà, có thể trẻ chỉ quá năng động mà thôi.

Bạn nên lưu ý rằng dù triệu chứng cốt lõi để xác định bệnh ADHD bao gồm tính bốc đồng và thiếu tập trung chú ý, không hẳn tất cả trẻ em (thậm chí cả người lớn) bị ADHD sẽ có triệu chứng và mức độ giống nhau. Bạn sẽ thấy những triệu chứng có biểu hiện khác nhau tùy theo từng người.

Vậy nên, như bạn đã thấy, khi một trẻ bị ADHD, trẻ sẽ biểu hiện ra nhiều triệu chứng hơn là chỉ đơn thuần quá hiếu động. Tuy nhiên, nếu bạn có thắc mắc về sự phát triển của con mình, tốt hơn hết hãy đến gặp bác sĩ nhi khoa để có những lời khuyên tốt nhất.

Bạn có thể quan tâm đến:

Chia sẻ ngay! :

Ngày đăng: Tháng Mười Một 19, 2016 | Lần cập nhật cuối: Tháng Mười Hai 10, 2019

Nguồn tham khảo
Bài có nhiều người đọc