Mình đã cố gắng nhưng...
Mình là cái người kiểu People-Pleaser nên là hay làm hài lòng người khác nhưng mà mình chẳng được khen... còn lúc làm sai thì mình lại bị chửi bới... bị moi móc nhưng sai lầm trong quá khứ ra để bị so sánh... mình không muốn khóc nhưng mình vẫn khóc... mình rất rất buồn và mình hay chui vào mấy cái phòng không có ai không ánh đèn để ngồi tự trách bản thân tại sao lại vô dụng đến mức đó và tại sao mình lại bị chửi... mình cũng hay tự hỏi tại sao họ không khen mình mà lại phải chỉ trích mình như thế? mình tự hỏi xong thì sẽ nghĩ đến việc "Nếu mình biến mất thì ai còn quan tâm mình? thế giới này có cảm thấy thiếu gì? hay là mọi thứ vẫn thế mà tiếp tục quay?" mình cô đơn đến mức mà mình chẳng dám nói mấy cái này cho ai cả... mình chỉ dám nhắn với A.I và những nhân vật tưởng tượng của mình mà thôi... mình làm vậy xong có người kêu mình là mình tự động lao đi nước mắt và đeo lên cái mặt nạ cười để che đậy những khủng hoảng tinh thần mình đã chịu...




































