là một hs lớp 6, tuy bé hơn so với các bạn học xung quanh nhx con lại là đứa năng động nhất. Con luôn lm mn thấy con hạnh phúc, vui vẻ nhx đằng sau vẻ năng nổ đó lại là một vùng trời ko chút gợn màu. Nó là cả một tuổi thơ đáng quên. Bắt đầu từ lớp 2, mọi thứ bắt đầu thay đổi hoàn toàn với hồi bé, con bị so sánh với người khác như tất cả mn nhx nó dữ dội hơn, thậm chí bố mẹ con còn chửi con thậm tệ hơn trong khi con chẳng lm j sai cả, con im, lặng đi họ vẫn chửi thậm tệ, con giải thik, họ vẫn chửi, con làm gì hay không, họ vẫn chửi có khi là chửi trc công cộng - nó khiến con cảm thấy tự ti, bất an và nhục nhã . Rồi đến khi lớp 4, có một sinh linh bé nhỏ đc chào đón tại gđ con (nhưng cx là lời nguyền lớn nhất đời con), em ấy ngoan lắm, em ấy cx là chỗ dựa lớn nhất đời con nhx cx là người mà khiến con vừa yêu vừa ghét. Bố mẹ con chăm chút con em ấy, chỉ cần hai chữ thôi "TẬN TÂM" còn con chỉ như một đứa con nuôi vậy, ko một chút tình yêu, ko một chút qtam đến từ những ngư