Điểm số quan trọng thế sao?

xin chào mọi người ,em 2k11 gia đình em là là có giáo dục tốt, em là đứa con gái út của nhà ,ba em làm giáo viên nên ba em rất cần sĩ diện cho bản thân .Ba em rất muốn cgai mik phải hc giỏi , em là 1 đứa tạm ổn về học tập nhưng hôm nay ba em biết về điểm số của em rất thấp và chửi em rất nhìu lần , em là đứa ba em kì vộngnqyas nhìu , em muốn 44 bản thân nhẹ nhàng sống trg gđ quá mệt

Thích
Chia sẻ
Lưu
Bình luận
3

Bài viết tương tự

3 bình luận

Điểm số là 1 phần của việc học tập, nhưng hem phải là tất cả. Cha mẹ la em nhưng cha mẹ cũng buồn đó em, ai cũng mong con mình thành đạt, để sau này k phải khổ như ba mẹ, em hãy trân trọng khi còn được ở bên ba mẹ. Em có thể dành ra 1 buổi nói chuyển thẳng thắn với ba mẹ về điều gì em đang nghĩ. Để ba mẹ biết con cũng cực trong học tập nhưng con có cơ hội sữa sai còn ba mẹ làm sai trong cuộc sống thì có thể sẽ k có cơ hôi để sửa mà là 1 lần trưởng thành thêm. Sau này em vào đại học đi học ở nơi xa lạ sẽ nho2s ba mẹ muốn nghe 1 tiếng la mắng cũng khó. Điểm số cao nhưng thiếu kĩ năng rất khó xin việc í em. Với lại điểm số thấp thì mình có thể kéo lên ở đợt thi tiếp theo, hay học kì sau, còn rớt đại học bây giờ thì chị k rành có như ngày xưa k, nhưng em nên nói trước năng lực của em có thể thi tới đâu, đậu được vào trường nào, đừng để ba mẹ, bản thân quá kỳ vọng nhiều, vậy em lỡ rớt đại học mà k vào được trường khác như trường đã thi là có thể ba mẹ sẽ la và buồn em đó, khi đó em k có ai bên cạnh an ủi, động viên, bị ba mẹ la ma2sng quá rất dễ 44. Khi em có ý định í hãy đi gặp bạn bè nói thật nhiều, kể luôn vấn đề đang gặp càng tốt, nói chuyện sẽ giúp em có nhiều sự lựa chọn, nhiều cơ hội tốt hơn, nhiều cách giải quyết, động lực cố gắng hơn. Đôi khi thất bại lại làm ta nhớ lâu hơn, cố gắng hơn dù chậm hơn 1 chút nhưng vẫn có thể tiếp tục phải k em. Cuộc sống là vậy đó em. Nếu ba mẹ cứ la rầy điểm thấp em hãy dẫn em, ba và mẹ, ai la mắng em cùng đến BS trị liệu tâm lý để được tư vấn kĩ nhen. Sẽ có góc nhìn khác hơn nhiều. Đôi khi BS trị liệu tâm lý còn bị bệnh tâm lý nữa đó. Trầm cảm, bệnh này ai cũng có nhưng tùy người nặng hay nhẹ, biết cách nhìn cuộc sống và giải quyết thế nào,nếu cảm thấy bất an, stress nên tập thể thao, viết nhật kí ( gmail tự gửi mail cho mình, zalo chọn chế độ chỉ mình tôi xem, facebook nữa khi viết xong nên chọn nhen tránh viết rồi, hay k chọn trước quên chọn chế độ là cả thiên hạ cùng biết í, nên làm nháp trước, thường zalo có ba mẹ, anh chị, trong đó họ biết vậy sẽ buồn hơn đó) v.v.. và nên khuyên ba mẹ cho đi BS tâm lý để tư vấn, điều trị theo lộ trình, k tự ý điều trị rồi bỏ ngang nhen, vậy dễ tái bệnh với k hết đó.

Chúc em luôn trẻ, khỏe, thành công trong học tập, gia đình em luôn vui vẻ, nhiều điều may mắn sẽ đến với em.

Chị k phải BS trị liệu tâm lý hay trải qua giống như em,nhưng chị nghĩ bị la mắng nhiều cũng đồng cảm với em 1 phần nào đó. Chị thấy nhiều BS chia sẻ, khuyên em rất hay và thực tế, em nên coi và nghiên cứu hướng đi với ba mẹ sao cho tiện cả nhà nha.

1 ngày trước
Thích
Trả lời

Chào bạn! Mình hiểu rằng việc chịu áp lực từ người mình yêu thương và kỳ vọng khiến bạn rất mệt mỏi và đau buồn, nhất là khi em đã cố gắng mà vẫn bị mắng vì điểm số. Nhưng em phải hiểu rõ giá trị của bản thân em để biết cách yêu thương trân trọng bản thân mình nhé . Em không hề vô dụng. Điểm số thấp KHÔNG định nghĩa giá trị của em. Việc ba kỳ vọng nhiều là vì ba yêu và lo cho tương lai của em, nhưng cách ba thể hiện đã làm em tổn thương, và điều đó là không công bằng với em. Nếu cảm thấy quá ngột ngạt em hãy tìm người em tin tưởng và có thể mang lại năng lượng tốt cho mình, hãy nói thẳng “Con đang rất mệt và buồn, con cần được lắng nghe”. Hoặc viết ra cảm xúc của em không cần hay, chỉ cần thật. Điều này giúp đầu óc nhẹ hơn, có thể giúp em giải toả được những cảm xúc tiêu cực hiện có. Nhớ rằng: 14–15 tuổi không phải lúc phải gánh danh dự của cả gia đình. Em vẫn đang lớn, vẫn được phép sai và học lại. Em vẫn có thể trình bày thẳng thắn với ba để ba hiểu rõ hơn mong muốn tâm tư của em nhé. Chúc em sớm tìm lại được phiên bản vui vẻ tích cực của chính mình em nhé. Thân chào!

1 tháng trước
Thích
Trả lời
Chào cháu, cô hiểu rằng cháu đang phải trải qua một giai đoạn rất khó khăn và cảm thấy vô cùng áp lực, đến mức có những suy nghĩ tiêu cực. Cháu hãy nhớ rằng, cuộc sống của cháu là vô cùng quý giá và không có điểm số nào có thể định nghĩa giá trị của một con người:

Điểm số là một phần của việc học tập, nhưng không phải là tất cả. Việc học giỏi là điều tốt, nhưng áp lực quá mức từ cha mẹ có thể gây ra nhiều tác hại tâm lý và sức khỏe cho trẻ, khiến trẻ căng thẳng, chán học, mất tự tin và cảm thấy không được yêu thương nếu không đạt thành tích cao. Ở tuổi 13, cháu đang trong giai đoạn dậy thì với nhiều thay đổi về tâm sinh lý, những áp lực này càng trở nên nặng nề hơn. Điều quan trọng nhất lúc này là cháu cần được lắng nghe và chia sẻ. Cháu đừng giữ những suy nghĩ này một mình. Hãy tìm một người lớn mà cháu tin tưởng để tâm sự, có thể là mẹ, cô, dì, hoặc một giáo viên ở trường. Họ có thể giúp cháu nói chuyện với ba, để ba hiểu được cảm xúc và áp lực mà cháu đang phải chịu đựng. Gia đình cần tạo một môi trường học tập tích cực, nơi cháu được hiểu khả năng, sở thích và nguyện vọng của mình, thay vì chỉ chú trọng vào điểm số. Nếu tình hình căng thẳng kéo dài, việc tìm đến một chuyên gia tâm lý (Psychologist hoặc Therapist) là rất cần thiết. Họ có thể hỗ trợ cháu giải tỏa những cảm xúc tiêu cực, đồng thời giúp ba mẹ cháu hiểu và tìm cách giao tiếp, hỗ trợ cháu một cách hiệu quả hơn. Cháu không đơn độc đâu, hãy mạnh mẽ tìm kiếm sự giúp đỡ nhé.

1 tháng trước
Thích
Phản hồi
warningMiễn trừ trách nhiệm: Mọi thông tin trên đều mang tính tham khảo, không thay thế cho việc chẩn đoán hoặc điều trị y khoa.
Chuyên mục liên quan
Trò chuyện ngay
Dành riêng cho thành viên cộng đồng
Gia nhập cộng đồng để được hỏi BÁC SĨ TRỰC TUYẾN và cơ hội nhận QUÀ TẶNG + ƯU ĐÃI hấp dẫn!
Quảng cáo
Quảng cáo