Em đủ mệt rồi..
em năm nay 11 tuổi , bố em mất sớm do tai nạn , từ đó mẹ em trở lên tuyệt vọng khi phải chống chọi 1 mình với hai đứa con đó là em và em của em . Em cũng cố gắng tự lập khi còn nhỏ và sau đó , ông nội em đã ra đi ngay trước mặt em mà em không thể làm gì khác ngoài lay người ông và gọi tên ông , ông em chết vì đột quỵ . Từ đó , em được chuyển đến nhà bà ngoại sinh sống , em tưởng cuộc sống tốt đẹp phía trước sẽ chờ đơi mình , nhưng không , trên trường em bị bắt nạt , về nhà em bị chửi rủa thậm tệ . Đến lúc 7 tuổi , mẹ em về và ở cùng em 2 năm , những khoảng thời gian đó là những kí ức mà em cảm thấy vui nhất . Sau đó , mẹ em vào Nam sinh sống và làm việc , em lại phải quay lại với cái địa ngục trần gian năm ấy , tệ hơn , có cả cậu và mợ em chuyển vào . Từ lúc đó , em chẳng khác gì 1 con ôsin không hơn không kém , nếu em không làm sẽ bị đánh và chửi , khiến cơ thể em bị suy nhược và bầm tím khắp nơi , em đã không được ngủ trên giường và phải mặc lại quần áo bỏ của người khác , những
... Xem thêm







































