Trì Hoãn
Em đang trong tuổi dậy thì, không có nhiều bạn bè. Em không ghét họ cũng ko thik, chỉ là cách nhìn nhận của em khác họ. Em muốn học thật giỏi, tìm công việc ổn định và sống để nổ lực phát triển bản thân, giỏi hơn. Nhưng đối với những người xung quanh em (ko phải hầu hết, nhưng đa số, kể cả người nhà của em), họ luôn đổ lỗi cho thứ khác, ko có chí tiến thủ và luôn kéo người khác xuống hoặc nói xấu, chỉ trích người khác vì họ khác biệt hoặc có những lý do khá ngớ ngẩn (ngta ly dị vì ko yêu nhau, trong lớp ko ai chịu trả lời câu hỏi - có một bạn tích cực phát biểu xong bn ấy cx bị nói vì "cướp phần trl của ngkhac" trong khi bản thân ko chịu dơ tay trl và lười học, bị động,....) nên e ko thích. Nhưng hơn hết, e sắp có một cuộc thi quan trọng, nhưng e cứ tiếp tục trì hoãn và trì trệ. Em sợ lắm, sợ mình sẽ điểm kém, sợ ko biết phải dấu chuyện này kiểu gì, nhưng em ko hiểu vì sao mình cứ tiếp tục trì hoãn, em cảm thấy khó chịu khi ở với người nhà. Nhà e rất nhỏ, chẳng có phòng, e cx ko có ko gian riêng, e cảm thấy sự vô tâm nhất định từ chame của e, đừng hiểu lầm, họ cho e ăn uống, cho e ăn ở, cho e đi học, cho e mua sách vở,... cũng là chame bth. Nhưng e cảm thấy cô đơn, có 3 sự kiện gắn liền với tâm trí em khiến e khó coi họ như người thân ruột thịt:
- Mẹ: Mẹ từng đánh e, e ko nhớ vì gì nhưng hình như lúc đo e khóc dữ quá, mẹ e đánh e bầm giữa trán. Em nhớ rất rõ, ánh mắt bà chẳng có chút sự quan tâm nào, sau đó, sau khi e ngừng khóc (lúc đó e thất vọng lắm, lúc đó e mong mẹ hỏi 1 tiếng e có sao ko) nhưng đáp lại e, thứ đầu tiên bà ấy nói với e là chửi cha em, bả nhìn vào mắt e, chửi cha e, và chấm hết, ko có một cử chỉ nào thể hiện sự hối lỗi hay quan tâm. Sau đó bà còn sợ mai có sẹo lên trường ngta thấy nên cố lấy cái j đó che lại; sự kiện thứ 2: diễn ra sớm hơn, lúc đó e khoảng 3-4 tuổi, nhẹ nhàng hơn. Em chạy chơi lòng vòng đợi bố mẹ nói chuyện với ngkhac, sau đó e té, và e nhìn lên, chỉ thấy bà liếc e một cái rồi quay ra nói chuyện bth, e sững người, rồi e khóc.
- Ba: ba e ăn cắp tiền trong nhà cho một người anh em khác của ông (người này nợ nần, chủ nợ sang chửi còn chửi ngược lại chủ nợ "có nhiêu tiền cũng keo kiệt" - đại loại vậy - một chút của ổng là khoảng mấy trăm triệu đổ lên, người này làm nông), ổng còn chửi ngược, bực bội thì đập phá đồ đạt, guilt trip/gaslighting (đổ lỗi cho ngkhac, kiểu vậy) bằng cách là ổng tự nói ổng là chó hay gì đó (ko ai nói cả,tự ổng nói); ổng rất sĩ, đi đâu cũng khoe khoang, bợ đít ng ngoài, cả tin (có 2 bn cũ, lớp 12 hay gì đấy, chục năm ko gặp giờ quay lại nói mk giàu, ổng cx bth đồi dẫn ngta đi ăn bao này bao nọ -Nhấn mạnh là ổng ko giàu, trung bình thấp hoặc cao hơn một chút thôi, còn nữa, mua dùm ngta hơn 800k mà xong đòi khỏi trả vì sợ quê)
E rất ghét tính nết của họ, cx chẳng muốn sống, e mệt mỏi vì sự lười biếng của e, mệt vì phải sống chug với 2 kẻ giả tạo này (mẹ e chửi cậu vì ko thương ngoại - mẹ của mẹ em, xong chính miệng bả trù ngoại chết vì ngoại muốn đi dạy, bị nói thì lại cười cười ngượng ngượng nói là giỡn), em mệt, e ko bt nói với ai hết,

































