E năm nay mới 19t thôi. E hiện đang học
E năm nay mới 19t thôi. E hiện đang học ở trường St tại Ý và e đang sinh sống tại Ý. E không sống một mình bên đây, ở bên đây có cả ba e và ôg bà nội. E cảm thấy khá thoải mái
E là con lai, mẹ e ng Việt, ba e ng Ý. Nói chung thì về vật chất, e không thiếu bất cứ một thứ gì. Tinh thần của e khá bất ổn từ 4 năm trước, khi đó e đg còn học c2 tại VN. Cái quá khứ đó nó ám ảnh e tới hiện tại. Khi e 15t, ba mẹ e ly hôn. Ba e là ng khá hiền, ít nói trầm lặng. Còn mẹ e có phần cọc. Trong suốt tg e còn nhỏ, ba e luôn chịu đựng những lỡi càm ràm, chửi bới từ mẹ e. E nhớ mãi, cái năm mà e học c2, ngày nào cũng như ngày nào. Mỗi lần e đi học về là nghe thấy tiếng mẹ e chửi. Mẹ e bắt e phải học giỏi liên tục, bắt e đi học liên tục. Không cho e đi chơi với bạn. Đỉnh điểm ngày hôm đó, cái ngày ba em kí giấy ly hôn, e đứng trên cầu thang nhìn thấy hết, e cũng thấu hiểu cho ba e có nhiều áp lực. Mẹ e lúc đó thì cầm tờ giấy xé, với tay lấy đồ chọi ba e, nhm ba e vẫn đứng im, ba kh nói một câu nào rồi rời đi. Lúc ba đi rồi thì mẹ e khóc. E có chờ 1 lúc sau mới xuống nhà để an ủi mẹ, nhm mẹ e ném cái ly thủy tinh vào người e, lúc đó có một mảnh vỡ đâm thẳng vô chân e luôn. Nhm e thật sự kh thấy đâu, e chỉ đau khi thấy mẹ như v. E có nói "Mẹ bình tĩnh lại đi, còn có con đây mà". Rồi mẹ e chửi bới rất nhiều, và e nhớ mãi cái câu này của mẹ "Tao ước gì tao không đẻ ra mày, cái thứ bất tài, cái thứ vô dụng. Tao ghét mày, tao ghét ba của mày, tao ước tao kh đẻ ra mày Khánh à. Cái loại như mày, sau này mày có lớn, t chống mắt lên tao xem mày có sống tốt không hay mày chỉ là một con chó đi xin ăn ở vỉa hè".
Khi mẹ e thốt ra những lời đó, e chết lặng, e là con trai mà cũng rơi nước mắt, nước mắt rơi liên tục không ngừng. Khi mà 2ng làm thủ tục, em còn ở với mẹ, vẫn phải đi học để hoàn thành c2. Mỗi ngày mẹ e nhìn thấy e, là vẫn 1 kịch bản, bị đánh, bị chửi rủa liên tục. E vẫn cố chịu đựng cho tới ngày đi thi TS. Sau khi mọi chuyện xong hết. Cũng tới giữa tháng 6, ba e có làm visa để e đi sang Ý. Và ba e có ý định là sẽ làm lại toàn bộ giấy tờ tùy thân cho e, e sẽ kh mang quốc tịch Việt Nam nữa, E còn nhớ cái lúc đi lên máy bay, e khóc tới ai cũng nhìn e. Trước khi đi e có Tạm biệt mẹ, e còn thương mẹ nhiều. Nhm mẹ chỉ nói "Mày kh phải con tao"
Đã 4 năm trôi qua, một thứ gian không lâu cũng không ngắn, e day dứt lắm. E ở bên Ý thì học trường quốc tế vì thành tích của e khá ổn, e cũng phải làm thêm 3 công việc sau giờ học nữa. Ba sẽ chu cấp tiền cho e hàng tháng nhưng kh dư. Tiền học hàng tháng chi khoảng 120tr vnd nếu quy đổi. Một giờ làm thêm chỉ e chỉ có 70kE cứ nhớ cái ngày đó mãi. Và 4 năm chưa về Việt Nam, e nghe bác của e nói là, mẹ e đã có gia đình mới rồi, mẹ đã có thêm 2 em bé. Ba e ở Ý cũng đã có một gia đình khác. Và e tự hỏi, cả ba và mẹ đều có gia đình vậy còn gia đình của con đâu...?
































